Mấy ý niệm trong đầu Thường Ngọc Thanh hiện lên như đốm lửa, quay đầu lại nhìn liếc mắt con đường về một cái, mặc dù cây rừng hai bên đường
rậm rạp che khuất tầm mắt, nhưng tiếng vó ngựa của đại đội kỵ binh phía
sau cũng đã có thể nghe thấy rõ ràng. Thường Ngọc Thanh có chút do dự,
nhấc A Mạch đổi qua tay bên kia ném tới bụi cây bên đường.
A Mạch đáng thương người không thể cử động miệng không thể nói, chỉ
có thể trơ mắt mặc cho chính mình bị nện vào trong đám cỏ dại cao hơn
nửa người. Tiếng vó ngựa của Thường Ngọc Thanh ở trên đường đã đi xa,