Đợi mãi Thôi Diễn vẫn chưa trúng kế truy kích của quân Giang Bắc, còn dẫn quân Bắc Mạc ung dung mà đi, trong lòng A Mạch càng thêm khẳng định suy đoán của mình, người bên cạnh Thôi Diễn kia chính xác là Thường
Ngọc Thanh không còn gì nghi ngờ nữa, chỉ là nghĩ mãi cũng không rõ tại
sao Thường Ngọc Thanh lại mặc trang phục thân binh núp ở trong quân Thôi Diễn.
Từ Tĩnh nghe xong cũng vô cùng ngạc nhiên, hỏi: “Ngươi nói Thường Ngọc Thanh ở trong quân Thôi Diễn?”
Vẻ mặt A Mạch cứng lại: “Không sai, tám chín phần mười là anh ta.
Tiên sinh, chúng ta không thể cứ đi theo hướng bắc nữa, chi bằng tiếp
tục đi vòng sang hướng nam, tránh để Thường Ngọc Thanh đoán được ý đồ.”
Từ Tĩnh đồng ý gật gật đầu, cúi đầu nhìn kỹ bản đồ, cân nhắc nên đi
theo cách nào để vòng sang hướng nam. Ở trong các loại bao vây chặn đánh này, quân Giang Bắc cùng mấy lộ đại quân của Bắc Mạc ở trong núi có thể ẩn núp không bị nhận ra, xoay qua đông, lại chuyển qua tây, sau đó lén