A Mạch hơi có chút ngạc nhiên, sau đó nói: “Dẫn vào.”
Lâm Mẫn Thận đáp “Vâng”, nhưng không đi ngay, ánh mắt phức tạp nhìn A Mạch, muốn nói lại thôi. A Mạch không nhịn được nhướng mày lên, hỏi:
“Làm sao vậy?”
Lâm Mẫn Thận cũng không đáp, chỉ bước nhanh ra ngoài, một lát sau,
liền cùng với mấy tên lính áp giải một tên nam nhân mặc đồ đen từ ngoài
trướng tiến vào. A Mạch ngồi ở sau án thư giương mắt nhìn sang, chỉ thấy người tới dáng người cao to, khẽ cúi đầu, trên người choàng áo khoác
màu đen, đội mũ trùm đầu, che phủ thật là chặt chẽ.
Người nọ từ từ gỡ mũ trùm đầu xuống, ngẩng đầu nhìn A Mạch, khẽ kêu lên: “A Mạch.”
A Mạch nhìn sứ giả một lát, giọng mỉa mai cười cười: “Trần Nguyên
soái, nếu đã đến, xin mời ngồi đi.” Nói xong lại quay đầu dặn dò Trương