Chương 1377: Khoang thuyền
Khi tầm mắt nhìn về phía bờ đã bị sương mù che khuất hoàn toàn, lão ngư dân bỗng thấy sợ hãi. Lão không biết mình sắp phải đối mặt với điều gì, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác rất lạ, cứ như thể… có gì đó không còn như trước nữa.
Tựa như một sợi dây vô hình nào đó, sợi dây kết nối họ với thế giới quen thuộc, đã đứt lìa. Cái hồ dưới chân, cùng với màn sương mù xung quanh, chỉ mang lại cho lão cảm giác xa lạ.
Thuyền con lướt đi trên mặt hồ phẳng lặng đen ngòm, bên tai chỉ có tiếng nước vỗ vào mạn thuyền, sương mù quện vào nhau đặc quánh, chầm chậm cuộn trào trên mặt hồ.
Đi được chừng nửa nén hương, gã chèo thuyền cuối cùng không nhịn được nữa: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Chúng ta đã đi một vòng rồi lại quay về, tính theo khoảng cách thì thế nào cũng phải thấy bờ rồi chứ.”
Nhưng bây giờ, đừng nói là bờ, họ vẫn bị vây kẹt trong lớp sương mù dày đặc, bên dưới là mặt hồ đen kịt, con đường về nhà dường như dài vô tận.
Truyện "Ác Mộng Kinh Tập Chương 1377: Khoang thuyền" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này