Âm Dương Quỷ Sai

Chương 39: Lên Chùa Cầu Viện, Hòa Thượng Giả Ngu

Chương 39: Lên Chùa Cầu Viện, Hòa Thượng Giả Ngu

Bảo vệ Tam Pháo Truân với nhóm Hồ Bát Vạn hơi quá sức. Hồ Bát Vạn chỉ biết mấy chiêu bắt ma đơn giản trong sách Lục Lão Lục đưa, Hắc Đại Cá đối phó ma quỷ toàn dùng sức trâu, mù tịt về trận pháp, bùa chú. Ngưu Nhạc Điền tuy biết chút ít nhưng cũng chỉ là sơ cấp, pháp thuật cao cấp lão chịu chết, dù sao lão cũng chỉ là Thổ Địa.
Hồ Bát Vạn nhìn Ngưu Nhạc Điền, Ngưu Nhạc Điền nhìn Hắc Đại Cá, ba người cười trừ đầy ái ngại.
"Ngưu đại ca, Lão Hắc, làm sao bảo vệ Tam Pháo Truân đây?" Hồ Bát Vạn khó xử.
Hắc Đại Cá gãi đầu lắc quầy quậy. Ngưu Nhạc Điền ngẫm nghĩ: "Bát Vạn, sức mình không đấu lại đệ tử Ôn Thần đâu, hay là cậu đi mời vài người giúp đỡ đi."
Hồ Bát Vạn méo mặt, hắn mới đến Tam Pháo Truân chưa lâu, yêu ma quỷ quái có máu mặt quanh đây hắn quen được mấy mống đâu.
"Ngưu đại ca, hay là tìm Thành Hoàng nhờ nghĩ cách?"
Ngưu Nhạc Điền lắc đầu: "Không có cửa đâu, Thành Hoàng là âm sai địa phủ, không dám can thiệp chuyện dương gian. Với lại Thành Hoàng so với Thổ Địa ta cũng chẳng mạnh hơn là bao, đến cũng vô dụng."
Hồ Bát Vạn rà soát lại những người quen biết, thở dài: "Hay là tôi lên Thiên Vân Tự (Chùa Thiên Vân) hỏi Kim Hải đại sư xem ngài ấy giúp được không?"
Ngưu Nhạc Điền cười bí hiểm: "Được đấy, cậu đi thử xem. Kim Hải thực lực khá, nếu hắn chịu giúp, may ra giữ được Tam Pháo Truân."
Hắc Đại Cá ban ngày phải đi theo Hồ Bát Vạn, không thì phải tìm chỗ trốn. Hồ Bát Vạn đi Thiên Vân Tự, Hắc Đại Cá đi theo không tiện nên ở lại miếu Thổ Địa với Ngưu Nhạc Điền.
Trời sáng, Hồ Bát Vạn dẫn Trịnh Khiêm và Cẩu Thặng Tử lên đường. Vừa đến gốc hòe đầu thôn thì thấy Trịnh Lão Pháo đang ôm điện thoại ngồi chơi game dưới gốc cây.
"Anh giai, đi đâu đấy?" Thấy Hồ Bát Vạn, Trịnh Lão Pháo kéo dài giọng.
Hồ Bát Vạn chưa kịp trả lời, Cẩu Thặng Tử đã nhanh nhảu: "Là Lão Pháo à, bọn tao định đi..."
"Câm mồm, nói lung tung cái gì!" Trịnh Khiêm ngắt lời.
Trịnh Lão Pháo thấy Trịnh Khiêm cấm cản, bĩu môi: "Lão tử có gọi ông đâu mà thưa."
Trịnh Khiêm cười hề hề: "Lão Pháo, gọi chú chứ gì."
Trịnh Lão Pháo xua tay: "Ra chỗ khác chơi cho mát, tôi gọi anh Hồ của tôi cơ."
Từ khi được Hồ Bát Vạn cứu, thằng nhãi này khách sáo với hắn hẳn, gặp là gọi anh, lúc đầu Hồ Bát Vạn còn chưa quen.
Hồ Bát Vạn nhìn Trịnh Lão Pháo: "Bọn anh lên Thiên Vân Tự có chút việc."
Trịnh Lão Pháo cất điện thoại: "Em đi với, chỗ đó em rành, em có người quen trong chùa."
"Lão Pháo, chỗ nào mày cũng có người quen thế?" Cẩu Thặng Tử hỏi.
Trịnh Lão Pháo trừng mắt: "Mày gọi ai là Lão Pháo? Gọi nữa bố vả cho bây giờ. Bố mày có người quen thì liên quan đếch gì đến mày."
Trịnh Lão Pháo mở mồm ra là xưng bố, nói chuyện với bố đẻ cũng thế nên ăn đòn suốt, dân làng cũng quen rồi. Đã có Trịnh Lão Pháo quen biết hòa thượng Thiên Vân Tự, Hồ Bát Vạn đồng ý cho đi theo.
Đi bộ đường núi gập ghềnh cả buổi sáng, gần trưa mới đến Thiên Vân Tự.
Thiên Vân Tự nằm trên đỉnh núi gần một ngôi làng, làng này có đường lớn thông ra ngoài nên giàu hơn Tam Pháo Truân.
Vòng qua làng, leo lên sườn núi, đứng trước cổng chùa Thiên Vân cao lớn mới tu sửa, Hồ Bát Vạn cảm nhận được sự uy nghiêm, trang trọng.
Hôm nay không phải ngày mở cửa, cổng chùa đóng chặt. Trịnh Khiêm định lên gõ cửa thì Trịnh Lão Pháo đã nghênh ngang bước tới, đập cửa ầm ầm.
"Mở cửa mau, lão tử đến rồi đây!" Trịnh Lão Pháo gào lên.
Hồ Bát Vạn nhìn Trịnh Khiêm, Trịnh Khiêm lắc đầu ngán ngẩm. Trịnh Lão Pháo là thế, trong thôn ít người không sợ Trịnh Khiêm, Trịnh Lão Pháo là một trong số đó.
"Haizz, thằng em này của tôi, hết thuốc chữa, đúng là hết thuốc chữa." Trịnh Khiêm than ngắn thở dài.
Cổng chùa hé mở, một hòa thượng trẻ thò cái đầu trọc ra ngó, thấy Trịnh Lão Pháo thì cười tươi: "Tiểu thí chủ đến rồi à, mời vào, mời vào."
Trịnh Lão Pháo quay lại, cái môi dày chạm cả vào mũi, cười đắc ý.
Theo chân Trịnh Lão Pháo nghênh ngang vào Thiên Vân Tự, vòng qua đại điện ra sương phòng phía sau. Một hòa thượng béo tốt tai to mặt lớn đang mỉm cười nhìn họ.
Trịnh Lão Pháo sấn sổ bước tới, chắp tay: "Lão Pháo lại đến ăn chực trà của đại hòa thượng đây."
Đại hòa thượng cười ha hả mời ngồi. Thấy thái độ của đại hòa thượng với Trịnh Lão Pháo, Hồ Bát Vạn mới hiểu sao nó dám hống hách ở đây thế.
Mọi người an tọa, Trịnh Lão Pháo giới thiệu nhóm Hồ Bát Vạn với đại hòa thượng.
Tiểu hòa thượng bưng trà lên, trà rất ngon. Uống vài ngụm, đại hòa thượng mới hỏi: "Lão Pháo, các cậu đến đây không chỉ để uống trà chứ?"
Lão Pháo gật đầu, nhìn sang Hồ Bát Vạn. Hồ Bát Vạn mỉm cười: "Vô Trần đại sư, hôm nay chúng tôi đến để cầu viện binh."
Hồ Bát Vạn kể lại đầu đuôi câu chuyện. Đại hòa thượng Vô Trần tắt nụ cười, trầm ngâm vài giây rồi nói: "Hồ thí chủ, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, yên tâm đi, chuyện này tuy khó nhưng bần tăng sẽ giúp."
Hồ Bát Vạn thấy Vô Trần nhận lời sảng khoái thì mừng thầm, nhưng Vô Trần lại nói ra cái khó của mình.
Ôn Thần dù sao cũng là Thần, có giới hạn, nhưng đệ tử Ôn Thần thì khác, bọn chúng làm việc không từ thủ đoạn.
Vô Trần lo đối đầu với đệ tử Ôn Thần sẽ mang tai họa cho nhà chùa, nên chỉ đồng ý dạy nhóm Hồ Bát Vạn cách bố trí pháp trận bảo vệ Tam Pháo Truân, còn việc đối phó đệ tử Ôn Thần thì ngài không giúp được.
"Vô Trần đại sư, bố trí pháp trận chúng tôi chưa làm bao giờ, sợ làm không xong, ngài cử người xuống giúp được không?" Hồ Bát Vạn hỏi.
Vô Trần lắc đầu: "Hồ thí chủ, người của bần tăng không tiện ra mặt, các cậu tự làm thì hơn."
Thấy Vô Trần từ chối, Hồ Bát Vạn không dám đòi hỏi thêm.
Rất nhanh tiểu hòa thượng mang ra một cuốn sách nhỏ và mấy món pháp khí. Sách ghi chép chi tiết cách bố trí bốn loại pháp trận, Vô Trần sợ Hồ Bát Vạn không hiểu nên giảng giải cặn kẽ một lượt.
Pháp khí là năm thanh kiếm nhỏ và hai con dao găm bằng đá Hán Bạch Ngọc, ngọc xấu, chạm khắc thô sơ, Hồ Bát Vạn chẳng thấy có gì đặc biệt.
Cất sách và pháp khí, Hồ Bát Vạn hỏi: "Vô Trần đại sư, Kim Hải đại sư dạo này vẫn khỏe chứ?"
Vô Trần biến sắc, lắc đầu: "Thiên Vân Tự chúng tôi không có ai pháp hiệu là Kim Hải cả."
"Không thể nào, mấy hôm trước Tam Pháo Truân mời các đại sư quý tự xuống làm lễ, Kim Hải đại sư cũng đi cùng mà." Hồ Bát Vạn khẳng định.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất