Chương 8: Có Khó Khăn Thì Tìm Cảnh Sát, Gặp Ma Thì Tìm Ai?
Chờ đợi là thứ giày vò nhất, ai nấy đều lo lắng cho Lỗ Thiên Thủy. Hồ Bát Vạn ngồi trong góc, bắt đầu ngẫm nghĩ về những chuyện xảy ra mấy ngày nay.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà hai lần gặp ma, lão già hét một tiếng, nữ quỷ áo đỏ sợ chạy mất dép, lão già tuyệt đối không phải người thường.
Nhớ đến lão già, Hồ Bát Vạn lại nhớ mình là Quỷ Sai, nhớ đến hai cuốn sách lão già đưa. Lúc đi, hắn nhét cả hai cuốn vào túi áo ngực, sách rất mỏng, mang theo người cũng chẳng vướng víu gì.
Sách là bản chép tay, giấy rất mỏng, cảm giác chạm nhẹ là rách. Chữ trong sách là chữ tiểu khải, nét chữ nắn nót nhưng nhỏ xíu.
Cuốn sách này chia làm năm chương, lần lượt là Quỷ thiên, Yêu thiên, Ma thiên, Thần thiên và Tiên thiên. Chương đầu tiên là Quỷ thiên, Hồ Bát Vạn ôm cuốn sách, đọc ngấu nghiến.
Quỷ thiên tổng cộng có ba trang giấy, phần đầu giới thiệu về quỷ, Địa Phủ, Âm Dương Giới, Quỷ Giới, phần sau ghi chép chi tiết phân loại quỷ, đặc tính, cách hình thành của từng loại quỷ và cách đối phó khi gặp chúng.
Muốn đối phó với quỷ thì trước tiên phải biết nó là quỷ gì, hình thành thế nào. Quỷ khác nhau thì cách hình thành khác nhau, cách đối phó cũng khác nhau.
Con quỷ nhập vào con dâu trưởng thôn, Hồ Bát Vạn chưa thấy chân thân của nó, không thể phán đoán nó thuộc loại quỷ gì.
Đọc qua loa một lúc rồi gấp sách lại cất đi, Hồ Bát Vạn đến trước mặt trưởng thôn.
Trưởng thôn ngồi trên cái ghế rách, tay kẹp điếu thuốc, mắt nhìn chằm chằm ra cửa sổ, đang trầm tư. Những người khác người ngồi trên giường đất, người ngồi ghế đẩu, đang thì thầm bàn tán chuyện hôm nay, bà già mặt sẹo ngồi một mình trong góc, nhắm mắt dưỡng thần.
"Trưởng thôn, có vài việc tôi phải hỏi ông." Hồ Bát Vạn nói nhỏ.
Trưởng thôn giật mình tỉnh lại, tàn thuốc trên tay rơi xuống bỏng tay.
Vẩy tay vứt điếu thuốc đi, trưởng thôn giận dữ nhìn Hồ Bát Vạn, hỏi: "Hỏi cái gì?"
Hồ Bát Vạn chần chừ một chút, hỏi: "Trưởng thôn, con quỷ nhập vào con dâu ông là ai, cô ta chết thế nào?"
Trưởng thôn cảnh giác nhìn Hồ Bát Vạn, hừ lạnh một tiếng: "Chuyện này liên quan gì đến cậu, cậu lên giường đất tìm chỗ nghỉ đi, chuyện công việc của cậu mai hẵng nói."
Trưởng thôn biết con quỷ đó là ai, nhưng ông không muốn trả lời. Hồ Bát Vạn quay người leo lên giường đất, tìm một chỗ nằm xuống ngủ luôn.
Cũng chẳng biết ngủ bao lâu, mơ màng nghe thấy tiếng "Rầm", Hồ Bát Vạn mở mắt ra, thấy Lỗ Thiên Thủy kéo con dâu trưởng thôn, lảo đảo đi vào.
"Tú Cầm không sao rồi." Lỗ Thiên Thủy buông tay Tú Cầm ra, "Bịch" một tiếng ngã ngồi xuống đất.
Mọi người đỡ Lỗ Thiên Thủy dậy, phát hiện trên người ông ta có nhiều vết thương, mặt mày tím tái, đã ngất đi.
Tú Cầm cũng bị thương, trưởng thôn nhìn mọi người đặt Lỗ Thiên Thủy lên giường đất, mới quan tâm hỏi: "Tú Cầm, vết thương của con có sao không?"
Hồ Bát Vạn nhìn trưởng thôn rồi chuyển ánh mắt sang Lỗ Thiên Thủy. Vết thương ngoài da của Lỗ Thiên Thủy không đáng ngại, nhưng ông ta bị âm khí nhập thể, nếu không xử lý kịp thời, rất có thể không sống qua đêm nay.
Xử lý âm khí nhập thể Hồ Bát Vạn cũng chẳng có cách gì hay, hắn đành trốn vào góc giường, lén lút móc cuốn sách kia ra, bắt đầu tìm cách giải quyết.
Trong sách giải thích về âm khí rất chi tiết, cách giải quyết âm khí nhập thể cũng có vài loại, nhưng những thứ cần thiết để giải quyết âm khí thì hiện tại rất khó tìm.
Gấp sách cất đi, nhìn lại Lỗ Thiên Thủy, sắc đen trên mặt ông ta càng đậm, hơn nữa lờ mờ có một luồng hắc khí bao phủ lấy ông ta, đắp hai cái chăn bông mà vẫn rét run cầm cập.
"Lỗ thợ mộc sao lạnh thế này?" Một ông già kỳ quái nhìn Lỗ Thiên Thủy hỏi.
Tất cả mọi người đều nhìn Lỗ Thiên Thủy, không ai trả lời câu hỏi của ông ta. Ông già đưa tay sờ mặt Lỗ Thiên Thủy, "Á" lên một tiếng, vội vàng rụt tay về.
Mọi người nhìn tay ông già, phát hiện trên tay ông ta xuất hiện một luồng hắc khí, ông già cũng không tự chủ được mà run lên bần bật.
"Trưởng thôn, mau nghĩ cách cứu Thiên Thủy đi." Bà già mặt sẹo khóc lóc cầu xin trưởng thôn.
Trưởng thôn nhìn Lỗ Thiên Thủy trên giường đất, thở dài: "Tôi có phải thầy âm dương đâu, tôi cũng không hiểu cái này, bà xem Lỗ thợ mộc lạnh thế kia, mau nhóm lửa đi."
Bà già mặt sẹo vỡ lẽ, vội vàng ra sân ôm một đống củi vào, bắt đầu nhóm lửa sưởi ấm giường đất.
Rất nhanh nhiệt độ trong phòng tăng lên, bây giờ đang là cuối hạ, trời vốn đã nóng, rất nhanh trừ Lỗ thợ mộc ra, những người khác đều toát mồ hôi hột.
Hồ Bát Vạn rảnh rỗi, lại trốn trên giường đất lén lút đọc sách, nhiệt độ trong phòng tăng cao, hắn vừa lau mồ hôi vừa nhảy xuống đất.
"Tiểu Hồ, giờ này là lúc nào rồi mà cậu còn tâm trí đọc sách." Trưởng thôn cảm thấy Hồ Bát Vạn là con mọt sách, rất bất mãn với hắn.
Hồ Bát Vạn biết, không giải thích thì sẽ để lại ấn tượng xấu với trưởng thôn, vội nói: "Trưởng thôn, đây là bí kíp sư phụ tôi cho, trên đó có cách bắt ma, có thể có cách chữa cho Lỗ đại thúc."
Trưởng thôn nghe nói trong sách có thể có cách chữa cho Lỗ thợ mộc, vội giật lấy cuốn sách: "Đưa tôi xem."
Nhìn vài lần trưởng thôn thất vọng toàn tập, sách viết bằng chữ Hán cổ phồn thể, chữ lại mờ, rất khó nhận biết, trong mắt ông ta đây chẳng khác gì thiên thư, một câu cũng không hiểu.
Trả sách cho Hồ Bát Vạn, trưởng thôn nói: "Tiểu Hồ, cậu vẫn là tự xem đi, mau tìm xem có cách gì hay chữa khỏi vết thương cho Lỗ thợ mộc không."
Hồ Bát Vạn nhận lấy sách, cúi đầu lật xem, nói: "Trưởng thôn, Lỗ đại thúc bị âm khí nhập thể, khó chữa lắm."
"Trong bí kíp có thể có cách, mau tìm đi." Trưởng thôn giục.
Tìm một lúc, Hồ Bát Vạn cũng chẳng tìm được cách nào hay để chữa âm khí nhập thể.
Cách chữa âm khí nhập thể trong sách thì có, nhưng những thứ cần thiết đều rất đặc biệt, Hồ Bát Vạn nghĩ nát óc cũng không biết tìm ở đâu.
"Tìm thấy cách chưa?" Đợi một lúc, trưởng thôn rốt cuộc không nhịn được hỏi.
Hồ Bát Vạn lắc đầu: "Cách chữa âm khí nhập thể có nhiều, nhưng đồ cần dùng khó tìm lắm."
Hồ Bát Vạn kể ra vài loại, trưởng thôn ngẩn tò te, mấy thứ này quá đặc biệt, đều là vật khả ngộ bất khả cầu, bây giờ muốn tìm thì khó hơn lên trời.
"Không có cách nào dễ hơn à?" Trưởng thôn hỏi.
Hồ Bát Vạn lật đến trang cuối cùng, mắt sáng lên: "Có, ở đây có một cách giải quyết mọi vấn đề."
"Cách gì?"
Trưởng thôn bật dậy, ghé sát vào Hồ Bát Vạn, muốn xem trong sách viết gì, do đứng dậy mạnh quá đụng vào vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt.
Nhìn vài lần, trưởng thôn nói: "Tiểu Hồ, cậu cầm cuốn sách rách nát gì thế này, chữ trong sách mờ tịt, chẳng nhìn rõ cái gì."
Trong mắt Hồ Bát Vạn, chữ trong sách cực kỳ rõ ràng, hắn kỳ quái nhìn trưởng thôn, hỏi: "Ông thật sự không nhìn rõ?"
"Thật sự không nhìn rõ, cậu nhìn rõ thì đọc cho tôi nghe." Trưởng thôn nói.
Hồ Bát Vạn đọc vài câu, trưởng thôn không hiểu, nhìn bộ dạng ngơ ngác của trưởng thôn, Hồ Bát Vạn thầm nghĩ, chắc trưởng thôn không biết chữ trong sách nên mới bảo không nhìn rõ.
"Trưởng thôn, mấy câu này đại ý là có khó khăn thì tìm cảnh sát, chuyện này chúng ta không giải quyết được, chúng ta có thể đi tìm người hoặc quỷ có khả năng giải quyết giúp đỡ."
Trưởng thôn dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Hồ Bát Vạn: "Tìm cảnh sát? Cậu bị ngốc thật hay giả vờ ngốc thế, bắt ma mà tìm cảnh sát, người ta bắt cậu ngay lập tức, đây là tuyên truyền mê tín dị đoan."