Ân Tình Ngập Trời Này, Vẫn Nên Để Thứ Muội Nhận Lấy

Chương 4

Chương 4
Liễu di nương ôm chặt thứ muội, quỳ sụp giữa đại sảnh.
Gương mặt vẫn còn phong vận của bà ta giờ chỉ còn lại vẻ kinh hoàng.
“Lão gia, xin người tha cho Miên Miên đi! Đó là Thái tử điện hạ! Chuyện ngài ấy muốn làm, Miên Miên sao có thể ngăn cản được?”
Liễu di nương năm xưa từng là hoa khôi của Bách Hương Lâu.
Chỉ một khúc 《Dương Quan Tam Điệp》 cũng đủ mê hoặc biết bao văn nhân mặc khách.
Phụ thân bất chấp sự ngăn cản của mẫu thân, nhất quyết rước bà ta vào phủ.
Ăn mặc, chi tiêu, mọi thứ đều ngang hàng với mẫu thân, chỉ sợ bảo bối trong tim mình phải chịu chút tủi thân nào.
Ngay cả đứa con gái do Liễu di nương sinh ra cũng được nâng như châu như ngọc.
Thậm chí, người còn động đến của hồi môn của mẫu thân để mua riêng điền sản cho hai mẹ con họ.
Mái tóc thứ muội rối bù.
Nửa bên mặt trái sưng vù, đỏ bầm, nhưng nàng ta không dám chạm vào, chỉ cúi đầu nức nở.
Phụ thân như con thú dữ bị dồn vào đường cùng, liên tục đi qua đi lại trong sảnh.
Mẫu thân đỏ hoe mắt, chỉ thẳng vào hai mẹ con kia mà mắng:
“Đúng là mẹ nào con nấy! Ngay cả tỷ phu tương lai của mình mà cũng dám quyến rũ!”
Ta và Thái tử tuy chưa chính thức đính hôn, nhưng trong cung từ lâu đã ngầm bày tỏ ý định kết thân, chỉ còn chờ thánh chỉ ban xuống.
Ban đầu, Tống Tuyên cũng không phản đối hôn sự với ta.
Hắn còn nhiều lần mang lễ vật đến phủ Thượng thư gặp mặt.
Thế nhưng...
Có một lần đến phủ, hắn tình cờ nhìn thấy thứ muội đứng trong sân lặng lẽ khóc.
Một thân áo trắng như tuyết.
Lệ rơi tựa cánh lê trong mưa.
Không kìm được, hắn bước tới hỏi han.
Thứ muội bối rối hoảng hốt, đúng lúc ấy lại trượt chân ngã vào lòng hắn...
Kể từ hôm đó,
Lễ vật hắn mang tới biến thành hai phần.
Mà dần dần...
Khoảng cách giữa hai phần quà ấy cũng khác nhau một trời một vực.
Mẫu thân quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn phụ thân.
“Ngày trước ta đã bảo đưa con bé về viện của ta nuôi dạy, vậy mà chỉ vì mấy giọt nước mắt của ả, ông đã mềm lòng. Giờ thì hay rồi! Không chỉ hủy hoại thanh danh của chính mình, còn liên lụy cả Uyên Nhi của ta!”
Sắc mặt phụ thân xanh mét.
Người tức đến mức phất mạnh tay áo.
“Giờ nói những chuyện ấy thì có ích gì? Mau nghĩ xem phải giải thích với bệ hạ thế nào đi!”
Người lao lên, thô bạo kéo thứ muội khỏi lòng Liễu di nương.
“Chuyện ngươi lén lút qua lại với Thái tử, ta tạm chưa truy cứu. Nhưng hôm nay Thái tử bày ra ván cờ này là vì ngươi, vậy mà ngươi lại trốn ở phía sau, không chịu bước lên!”
“Hôm nay Thái tử không sao thì còn may. Nếu người xảy ra dù chỉ một chút sơ suất, ngươi có biết phủ Thẩm sẽ phải gánh chịu hậu quả thế nào không?”
Ta đứng ngoài cửa, lạnh lùng quan sát tất cả.
Phụ thân yêu thương thứ muội.
Nhưng điều người coi trọng nhất...
Vẫn luôn là tiền đồ làm quan của chính mình.
Kiếp trước, vì ta cứu được Thái tử mà người mừng rỡ khôn xiết, cho rằng ta đã ngồi vững ngôi vị Thái tử phi, liền bắt đầu mộng tưởng đến ngày trở thành Quốc trượng.
Đến khi biết ta không được sủng ái,
Người lại lấy danh nghĩa của ta để nhét thêm nữ nhân vào Đông Cung.
Nghe tin thứ muội mang thai cốt nhục của Thái tử, người lập tức nâng Liễu di nương lên làm Bình thê, khiến mẫu thân tức đến hộc máu.
Đợi khi thứ muội sinh hạ Hoàng trưởng tôn,
Phụ thân còn nhờ người nhắn với ta rằng...
Ta nên ngoan ngoãn “lâm bệnh qua đời”, đừng cản trở con đường thăng tiến của nhà họ Thẩm.
“Đứng dậy!”
“Lập tức theo ta vào cung, quỳ trước mặt bệ hạ và nương nương nhận tội. Muốn giết hay muốn chém, đều là số mệnh của ngươi!”
Bất chấp Liễu di nương khóc lóc ngăn cản đến khản cả giọng,
Phụ thân vẫn lôi thứ muội ra ngoài.
Thế nhưng, còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa,
Bên ngoài đã vang lên tiếng hô dồn dập:
“Lão gia! Trong cung có người đến truyền thánh chỉ!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất