Anh Tôi Cướp Chồng Tôi Rồi

Chương 6

Chương 6
Mấy ngày nay tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Thứ nhất, hoa trong sân sau nhà tôi đột nhiên rụng hết.
Thứ hai, anh tôi bỗng dưng cực kỳ quan tâm đến mấy loại hoa mà đến tên còn không gọi nổi.
“Du Du, em rảnh không? Ra sân sau giúp xem thử được không? Đây đều là hoa mẹ anh thích nhất.”
Tần Du Du tốt nghiệp ngành thực vật học mà chưa có dịp thể hiện, nghe vậy liền lập tức đi chăm sóc cây cỏ.
Tôi cảm thấy khả năng cao là cái bất thường thứ hai gây ra cái thứ nhất, nhưng tôi không có bằng chứng.
Tôi chỉ có thể bĩu môi với anh trai: “Cô ấy nhìn ra được cái gì? Đồ án tốt nghiệp của cô ấy trồng ra cà chua bé tí mà toàn màu tím. Cho em em còn không dám ăn, toàn nhét cho anh, hôm sau anh nôn mửa tiêu chảy.”
Tôi vừa cà khịa xong thì sống lưng lạnh toát, một luồng khí lạnh vô hình bao trùm.
“Vạn Tiểu Vy, bà đây trồng không phải cà chua, mà là mận! Còn cố ý để phần cho cậu, vậy mà cậu không ăn?”
Anh tôi vội vàng phụ họa: “Đúng thế, em cũng quá vô ơn rồi! Lần đó là anh bị viêm dạ dày cấp, không liên quan gì đến… cà chua à nhầm… mận của Du Du!”
Hai người cùng chiến tuyến đi ra sân sau, lần đầu tiên tôi thấy mình cô độc đến vậy trong nhà này.
Còn điều bất thường thứ ba, là về Lục Phương Kỳ.
Hai ngày nay không biết anh ta bị gì, ngày nào cũng ăn diện như con công xòe đuôi lượn lờ trước mặt tôi.
Làm cho cái ý nghĩ “đào góc tường” của tôi lại rục rịch trỗi dậy.
“Tiểu Vy, vòi sen phòng anh hỏng rồi, em qua xem giúp được không? Hiểu Phong không biết đang bận gì.”
Bận gì nữa? Bận cùng Tần Du Du nghiên cứu vì sao chỉ qua một đêm mà trăm hoa tàn úa chứ gì.
Tôi theo bản năng muốn từ chối, dù sao tôi cũng không biết sửa vòi sen.
Nhưng vừa quay đầu lại đã thấy người đàn ông chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, lưỡi tôi lập tức líu lại.
“Em không đi… thì ai đi? Em qua ngay đây.”
Năm phút sau, tôi cầm vòi sen trong tay, mắt lại liếc về phía cơ bụng.
“Ừm… cái cơ bụng này, không phải vòi sen đâu, hơi khó sửa.”
“Không sao, em cứ sửa từ từ.”
Lục Phương Kỳ chẳng hề sốt ruột, tiện tay lấy khăn lau tóc, những giọt nước long lanh chảy dọc xương quai xanh, tôi không có tiền đồ mà nuốt nước bọt.
Giây tiếp theo, gương mặt đẹp trai phóng to trước mắt: “Tiểu Vy, xong chưa?”
“Xong rồi.”
Vừa dứt lời, vòi sen lập tức tách đôi.

“Hay là anh sang phòng em tắm?”
Lục Phương Kỳ từ chối: “Muộn rồi, sẽ làm phiền hai người nghỉ ngơi.”
Tôi cũng không biết mình về phòng bằng cách nào, chỉ biết tối hôm đó trong đầu toàn là… cơ bụng của Lục Phương Kỳ.
Tôi không ngủ được, Tần Du Du cũng trằn trọc không yên, không biết bị sao.
Ở sân thượng bên kia, Vạn Hiểu Phong đang cụng ly với Lục Phương Kỳ.
“Kế hoạch thuận lợi.”
“Tiếp tục cố gắng.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất