Chương 3
Ngay lúc tôi đang vật lộn với đống kiến thức, hội bạn thân của Ngô An Nhã đã vây quanh cô ta.
“An An, cậu không sao chứ? Sao trông mệt mỏi thế?”
Ngô An Nhã ngáp một cái, ngượng ngùng đáp:
“Tối qua mình ngủ muộn quá.”
“Hả? Đừng nói là cậu thức đêm học bài nhé?”
“Xin học bá tha cho tụi mình một con đường sống đi!”
Ngô An Nhã che miệng cười khẽ.
“Không phải đâu, mình không học. Chỉ là... mãi đến rạng sáng mới về được nhà.”
Giọng bọn họ không hề nhỏ, tôi chẳng cần cố ý nghe lén cũng nghe rõ mồn một.
Bàn tay đang làm bài của tôi khựng lại.
Mãi đến rạng sáng mới về được nhà?
Cách dùng từ của Ngô An Nhã đúng là đầy dụng ý.
Quả nhiên, đám bạn thân của cô ta lập tức nắm ngay trọng điểm.
“Cái gì? Rạng sáng mới được về nhà?”
“Tại sao?”
“Có phải có ai đó không cho cậu về không?”
“Chắc chắn rồi! Bắt nạt người khác quá đáng!”
“An An, cậu hiền quá nên mới bị ức hiếp. Nếu là mình, mình nhất định không để người đó đạt được mục đích!”
Tôi quay người lại, cong môi cười như không cười.
“Người mà các cậu nói... không phải là tôi đấy chứ?”
Đã dám nói xấu sau lưng người khác, vậy thì cũng khá có gan.
“Đúng là cậu đấy, thì sao?”
“Ngoài cậu ra còn ai nữa?”
“Cậu chỉ biết bắt nạt An An!”
Tôi bật cười khẩy.
“Tôi không thích nghe câu đó.”
“Tôi không chỉ bắt nạt được Ngô An Nhã... mà còn bắt nạt được cả cậu nữa.”
Vừa nói, tôi vừa giơ nắm đấm lên.
“Có tin cái nắm đấm to bằng bao cát của tôi sẽ đập nở hoa cái đầu xinh xinh của cậu không?”
Cô gái đứng đầu trợn mắt nhìn tôi.
“Lâm Tri Nam, cậu quá đáng lắm rồi!”
Ánh mắt tôi hờ hững lướt qua cô ta rồi dừng trên người Ngô An Nhã.
Tôi hỏi:
“Là tôi không cho cậu về nhà trước rạng sáng sao?”
Sắc mặt Ngô An Nhã lập tức tái nhợt.
Chỉ trong một giây, hốc mắt cô ta đã ngập đầy nước, nước mắt tuôn ra như mở vòi.
Cô ta cuống quýt lắc đầu.
“Không... không phải... không phải đâu!”
Bộ dạng ấy cứ như thể tôi đang ép người lương thiện phải vào chốn lầu xanh vậy.
“Lâm Tri Nam, cậu đừng dọa An An!”
Con chim đầu đàn lại nhảy ra gào lên.
Ngô An Nhã vội vàng kéo cô ta lại.
“Tiểu Tinh, đừng nói nữa. Không liên quan đến Tri Nam đâu. Là mình... là do mình tự...”
Trình Tinh nhìn cô ta với vẻ vừa tức vừa bất lực.
“Cậu sợ cô ta làm gì? Chúng ta đông người thế này cơ mà!”
Xì.
Đông người?
Định kéo nhau đánh hội đồng chắc?
Tôi cười khẩy một tiếng, quay đầu lại, chuẩn bị tiếp tục chìm vào biển tri thức.
Đúng lúc ấy, một giọng nói đầy vẻ mất kiên nhẫn vang lên.
“Ồn ào cái gì vậy? Phiền chết đi được!”
Đôi mắt Trình Tinh lập tức sáng rực, như thể vừa nhìn thấy chỗ dựa.
“Thẩm Phương Dương! Mau qua đây! Lâm Tri Nam lại bắt nạt An An nữa!”
Thẩm Phương Dương ôm quả bóng rổ, đứng ở cửa lớp dưới ánh ngược sáng.
Trước đây, mỗi lần nhìn anh, tôi luôn cảm thấy anh giống như đang tỏa sáng ở bất cứ nơi nào.
Nhưng bây giờ...
Tôi nghĩ, chắc là vì da anh quá trắng thôi.
À đúng rồi.
Anh chính là vị hôn phu của tôi trong tương lai.
Thẩm Phương Dương lập tức chạy đến trước mặt Ngô An Nhã.
Anh sốt sắng hỏi:
“Em sao thế?”
Ngô An Nhã đỏ hoe mắt, khẽ lắc đầu.
Bộ dạng ấy, cứ như vừa phải chịu một nỗi oan ức tày trời.
Ngay lập tức, Thẩm Phương Dương chĩa mũi nhọn về phía tôi.
“Lâm Tri Nam, tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi? Đừng có bắt nạt Tiểu Nhã!”
Tôi chỉ nhàn nhạt liếc anh ta một cái.
“Khoan nói đến chuyện tôi có bắt nạt cô ấy hay không... Anh là ai mà ra lệnh cho tôi? Lời anh là thánh chỉ chắc? Dựa vào đâu tôi phải nghe?”
Vừa dứt lời, cả lớp im phăng phắc, yên tĩnh đến mức có cây kim rơi xuống cũng nghe rõ mồn một.
Phản ứng của mọi người cũng chẳng có gì lạ.
Bởi vì trước đây, chỉ cần Thẩm Phương Dương đứng ra bênh vực Ngô An Nhã là tôi lại nổi điên, khóc lóc làm loạn không biết bao nhiêu lần.
Thẩm Phương Dương cau mày nhìn tôi.
“Cậu vừa nói cái gì?”
Tôi cười khẩy.
“Khuyên anh nên đi khám khoa Tai Mũi Họng đi.”
“Ý cậu là sao?”
Anh ta túm lấy cánh tay tôi, kéo mạnh khiến tôi bật dậy.
Cơn đau khiến tôi nhíu chặt mày.
Tôi tiện tay cầm quyển sách trên bàn, ném thẳng vào người anh ta.
“Có thôi đi không hả?”
“Lâm Tri Nam!”
Thẩm Phương Dương gầm lên.
“Bà cô đây, gọi gì?”
“Ha ha ha!”
Một tràng cười sảng khoái vang lên.
Tôi quay đầu nhìn.
Ơ kìa, chẳng phải học bá đứng đầu khối Tần Mạch sao?
Thấy tôi nhìn sang, cậu ấy còn nháy mắt với tôi.