Chương 2
“Anh Lý, anh để ý cô ta làm gì?”
Một gã mặt đầy rỗ đứng dậy, khinh thường gãi đầu.
“Đàn bà thì biết cái gì, vợ không nghe lời thì phải dạy dỗ cho đàng hoàng.”
Cả đám cười ầm lên. Tôi nhìn hắn dụi đầu thuốc lá xuống sofa, bước tới cười lạnh.
“Tôi không biết à? Nhưng tôi biết cái sofa này giá một vạn sáu, xin hỏi anh định trả thế nào?”
“Cô đi cướp à?!” Gã rỗ đứng bật dậy. “Cái đồ rách này mà cũng đòi tiền tôi?!”
Tôi mở lịch sử mua hàng đưa trước mặt hắn: “Nhìn rõ chưa? Có cần tôi đọc cho nghe không?”
Ngay sau đó, Lý Thành nắm lấy cổ tay tôi quát: “Đủ rồi!”
“Em vừa về đã gây chuyện vô lý sao?”
“Em không thể giống những người phụ nữ khác ngoan ngoãn một chút à? Sao người ta làm được hiền thê lương mẫu mà em lại nhiều chuyện vậy?”
Tôi không thể tin nổi. Trong ấn tượng của tôi, Lý Thành luôn thật thà, vậy mà lại nói ra những lời như thế.
Tôi nhận ra rõ ràng rằng, anh ta đã hỏng rồi.
Tôi không cãi lại, giằng tay ra rồi đi thẳng ra ngoài.