Chương 48: Cậu Giỏi Lắm Rồi Phải Không
Nói về chuyện tối hôm nay.
Nhà nghỉ này do một ông chủ nhỏ ở địa phương mở.
Mọi người bình thường cũng coi như có chút giao tình, ông chủ nhỏ bình thường thuốc ngon rượu ngon hầu hạ bọn họ, cũng không cắt đứt hiếu kính.
Chủ yếu là việc làm ăn của nhà nghỉ không tốt, căn bản cũng chẳng có mấy người ở, mấy anh em bọn họ cũng không can thiệp quá sâu vào.
Hôm nay là đối tượng của tên mặt sẹo — lễ tân nhà nghỉ, lúc tán gẫu với tên mặt sẹo có nhắc đến chuyện này.
Nói là có đôi thanh niên trông có xe có tiền khá tươm tất, nhưng không có giấy đăng ký kết hôn lại muốn ở phòng suite, lải nhải một đống lớn.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, tên mặt sẹo động tâm tư, định dẫn tên lùn lên lừa gạt một vố.
Bình thường tình huống này, thường cử vài anh em đi là đủ rồi, gã ở trong sào huyệt đợi tin tức.
Hôm nay trước khi hai người xuất phát, trong lòng gã không biết làm sao, cứ không yên tâm.
Gã vô cùng chắc chắn mình không bị bệnh, cảm giác hoang mang này quả thực đến một cách khó hiểu.
Vì vậy gã đích thân dẫn người ở bên ngoài tiếp ứng.
Quả nhiên, hai kẻ thành sự thì ít bại sự thì nhiều này, đã sa vào tay người ta rồi!
Mất mặt!
Tên mặt sẹo và tên lùn nghe lời Trương Ngư ca, trao đổi một ánh mắt, đưa mắt nhìn nhau.
Trương Ngư ca trượng nghĩa thì trượng nghĩa, người cũng thông minh, chỉ là cái miệng quá độc!
“Trương Ngư ca…” Tên lùn vừa rên rỉ đau đớn, vừa cầu cứu.
Trương Ngư ca liếc gã một cái, quay đầu nhìn Cố Phi Hàn.
“Người anh em, hôm nay đắc tội rồi. Đã đến địa bàn của chúng tôi, lại còn thấy máu, kiểu gì cũng phải có chút ý tứ, mời anh em uống ngụm trà chứ.”
Ngoài cười nhưng trong không cười.
Gã bày ra tư thế cao cao tại thượng, vài câu nói ra không chút khách sáo, thậm chí còn toát ra một luồng ý vị ra lệnh.
Giọng nói này…
Bị Cố Phi Hàn giấu ở phía sau, che chắn kín mít, Tô Tiểu Ly sững sờ một chút.
Cô kỳ quặc nhíu nhíu đôi mày nhỏ.
Vừa thử thò cái đầu nhỏ ra từ sau lưng Cố Phi Hàn, còn chưa nhìn rõ cái gì, lại bị Cố Phi Hàn trở tay nhét trở lại.
Cố Phi Hàn nhét xong người phụ nữ tò mò này, ánh mắt lười biếng rơi trên người Trương Ngư ca.
“Uống trà? Không thành vấn đề, ra ngoài kết giao bạn bè, chỉ là thái độ này của các người cũng quá thiếu thành ý rồi.”
Mí mắt Trương Ngư ca giật giật.
Sắc mặt mấy người phía sau gã đều thay đổi, những ngày này còn chưa từng nghe qua lời nói ngông cuồng thế này!
Một gã tráng hán phía sau Trương Ngư ca thân hình khẽ động, siết chặt nắm đấm rục rịch muốn thử.
Mấy anh em cùng xông lên, còn sợ không khống chế được thằng nhóc thối này sao?
Trương Ngư ca cười tà khí.
“Người anh em, có chút can đảm đấy. Thành ý mà, chúng tôi có thừa, anh xem mấy anh em phía sau tôi này, hay là để họ tiếp đãi anh tử tế trước nhé?
Chỉ tiếc là, anh biết đánh nhau, cô gái phía sau anh có biết đánh nhau không?”
Tô Tiểu Ly bị điểm danh càng nghe càng thấy không đúng.
Giọng nói này cũng mẹ nó quá quen tai rồi!
Cô cuối cùng không nhịn được thở dài một hơi, hất cánh tay Cố Phi Hàn ra bước tới.
Chưa đợi mọi người phản ứng lại, Tô Tiểu Ly đã bước nhanh đến trước mặt Trương Ngư ca, một cái tát giáng thẳng lên trán gã!
“Cậu giỏi lắm rồi phải không!”
Trương Ngư ca cả người bị tát cho mụ mẫm, what?!
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?
Cố Phi Hàn và đám anh em của Trương Ngư ca hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, mặt mày ngơ ngác.
Trong đầu tất cả mọi người đồng thời xẹt qua một câu: Con ranh này không muốn sống nữa à?!
Gan cũng quá lớn rồi!
Tô Tiểu Ly thấy cái tát này không có tác dụng, mí mắt cũng không thèm nhấc lên, ra tay véo tai Trương Ngư ca kéo đến trước mặt mình.
Ánh mắt lạnh lùng, mỉa mai nói: “Vẫn khỏe chứ, cậu út.”
Cậu út!?
Mọi người kinh hô, trực tiếp quên mất việc tiến lên bảo vệ “đại ca”.
Tô Tiểu Ly mắt không chớp nhìn chằm chằm Trương Ngư ca.
Trong lòng Trương Ngư ca lạnh toát, rụt cổ nhìn về phía Tô Tiểu Ly đang kiêu ngạo đứng đối diện.
Mẹ kiếp!
Đúng thật là — cô cháu gái mà gã ngày đêm nhung nhớ!
Thảo nào hôm nay gã cứ tâm thần không yên, lại đi cướp bóc lên đầu cháu gái ruột của mình!
Tên thật của gã là Trương Vũ, chính là cậu ruột của Tô Tiểu Ly.
Mẹ ruột sinh ra gã chưa được bao lâu thì qua đời vì chứng huyết hư, từ nhỏ bố bận rộn mưu sinh, phần lớn thời gian đều là hai chị em nương tựa vào nhau.
Chị gái Trương Vận lớn hơn gã mười tuổi, quyền huynh thế phụ, Trương Vận lên núi trèo đèo cắt rau lợn, bẻ ngô, luôn cõng gã trong gùi, chưa lúc nào đặt xuống.
Lúc trong nhà chỉ còn lại một cái bánh bột ngô, Trương Vận bẻ vụn bánh ngâm nước nóng, đút hết vào miệng gã, bản thân cô một miếng cũng không nỡ ăn.
Hồi nhỏ gã nghịch ngợm đánh nhau gây ra chuyện, cũng là Trương Vận đứng ra bảo vệ gã đầu tiên.
Mỗi lần ông bố nóng tính muốn đánh gã, trong lúc cấp bách gã hét lên cũng là “chị ơi”.
Tình cảm hai chị em quả thực sâu đậm.
Chỉ là gã từ nhỏ đã nghịch ngợm, ông bố sợ gã gây chuyện, vừa đủ tuổi đã đưa đi làm lính.
Trong quân đội có ăn có uống, còn có thể tiết kiệm được khẩu phần ăn của một người trong nhà.
Cũng không cầu gã học được bao nhiêu bản lĩnh, chỉ cầu kỷ luật nghiêm ngặt có thể gò bó được gã.
Còn nhớ năm 18 tuổi ở ga tàu hỏa, gã mặc quân phục màu xanh, nhìn ông bố còng lưng và anh rể chị gái yêu thương mình, đỏ hoe đôi mắt.
Bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tô Tiểu Ly ôm cổ gã không chịu buông.
Lẩm bẩm nũng nịu gọi “Cậu út đừng đi…”
Đợi đến khi gã trở về, ông bố bệnh nặng, quê nhà rách nát không chịu nổi, cô gái trong lòng cũng đã đi lấy chồng, gã vẫn chưa có công việc chính thức…
Cũng là cô cháu gái ngoan ngoãn mỗi ngày bám lấy gã, kéo gã ra bờ kênh giải sầu.
Giữa những tiếng cười đùa, tâm trạng buồn bực mới dần tốt lên.
Sau khi cô cháu gái lớn hơn một chút, đã ra dáng thiếu nữ.
Không cười đùa với gã nữa, ngược lại học theo dáng vẻ của chị gái Trương Vận, giống như một quản gia nhỏ, quản gã rõ ràng rành mạch.
Mỗi lần gã lén lút trốn ra ngoài làm chuyện gì không thể mang lên mặt bàn nói, vừa về đến nhà, Tô Tiểu Ly sẽ giống như đèn pha quét từ trên xuống dưới gã một vòng.
Sau đó hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt có thể trực tiếp nhìn thấu gã.
“Mẹ cháu bảo cháu trông chừng cậu! Nói đi, hôm nay lại làm gì rồi?”
Bất kể ở bên ngoài gã có tính khí thối tha thế nào, mỗi lần đến trước mặt cô cháu gái, đều ngoan ngoãn như một con chim cút.
Sợ nhất chính là cô cháu gái thực sự từ tức giận đơn thuần biến thành đau lòng, sợ hãi.
Nói đến mức căng thẳng, con bé chỉ cần bĩu môi, mắt đỏ hoe, gã lập tức hoảng hốt.
Những năm đó, gã cứ thế sống dưới mí mắt của Trương Vận và Tô Tiểu Ly, chuyện quá đáng đều không dám làm, cũng không có cơ hội làm.
Vài năm trước anh rể mất sớm, chị gái Trương Vận cũng tái giá sang huyện bên cạnh.
Trương Vũ không vượt qua được rào cản trong lòng — cái nhà này sao đột nhiên lại tan nát thế này?
Sự vô thường và tàn khốc của sinh mệnh, trực tiếp đánh vỡ cảm giác an định mà khó khăn lắm gã mới tích cóp được.
Gã không có cách nào chấp nhận sự thật này, cuối cùng vào một buổi chiều nhá nhem, lặng lẽ rời khỏi huyện thành nhỏ.
Sau hơn một năm tự lưu đày phiêu bạt, dừng chân ở nơi nhỏ bé này.
Ẩn danh đổi họ làm một “Trương Ngư ca” cái gọi là.
Nhưng bất kể gã có khốn nạn đến đâu, có không biết xấu hổ đến đâu… nếu nói trên đời này còn ai là người gã không buông bỏ được.
— Ngoài chị gái gã ra, thì chỉ còn lại Tô Tiểu Ly.
Trương Vũ bị bắt quả tang sau phút kinh ngạc và vui mừng, trong lòng chợt dâng lên một trận xấu hổ.
Gã mất trí nhớ một giây đối với vụ cướp bóc vừa rồi, ngượng ngùng sờ sờ mũi, “Tiểu Ly, cháu đã lớn thế này rồi! Mau để cậu nhìn kỹ xem nào.”
Tô Tiểu Ly không giận mà cười.
Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng Trương Vũ.
Chột dạ cúi đầu.
Thôi xong!
Xong. Đời. Rồi.
Trương Vũ cosplay anh rể cũ — người có văn hóa Tô Kiến Quốc.