Chương 3
Tôi nhớ lại từng chi tiết trong quãng thời gian chúng tôi ở bên nhau.
Lý Triều vẫn luôn quang minh chính đại đưa tôi xuất hiện cùng anh ở khắp nơi, cũng rất tự nhiên để tôi tiếp xúc với Lý Giai Giai. Thế nhưng, anh chưa từng để tôi ngủ lại nhà mình, càng chưa bao giờ ở lại qua đêm bên tôi.
Giống như lúc này.
Dường như anh cũng cố ý rời khỏi phòng ngủ của tôi, không để Lý Giai Giai nhìn thấy tôi trong bộ đồ ngủ.
Trước đây tôi chưa từng nghĩ nhiều đến vậy. Dù sao Lý Triều cũng mới mất vợ chưa được bao lâu, không muốn "con gái" nảy sinh tâm lý bài xích cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng giờ đây, khi đã biết được sự thật, tôi chẳng còn khó để đoán ra tâm tư của anh nữa.
Bởi vì Lý Giai Giai không phải con gái anh.
Mà là vợ anh.
Cô ta hoàn toàn không hề biết Lý Triều đã ngoại tình với tôi.
Cũng giống như tôi ngu ngơ chẳng hay biết gì, vô duyên vô cớ lại trở thành kẻ thứ ba.
Nghĩ đến đây, dạ dày tôi quặn lên vì buồn nôn.
Vừa làm trâu làm ngựa, lại còn đóng vai mẹ kế?
Ha...
Mẹ nó, tôi còn làm luôn cả nhân tình nữa chứ!
Tôi cố nén ý muốn lao ra ngoài, vạch mặt tất cả rồi đường ai nấy đi.
Nhưng đúng lúc ấy, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu.
Ít nhất, nó có thể giúp tôi giành lại một chút quyền chủ động trong ván cờ mà tôi đã bị lừa tiền, lừa tình, lừa cả thân xác này.
Tôi mở lại bài đăng, dùng tài khoản ẩn danh để lại một bình luận đầy ý châm ngòi:
【Vậy chồng chị đã từng ngủ với cô ta chưa?】
Vài phút sau, Lý Triều gọi điện xong rồi quay vào.
Tôi giả vờ như không có chuyện gì, hỏi:
“Giai Giai có chuyện gì sao?”
“Không có gì. Con bé bảo muốn đi làm tóc với bạn, xin anh ít tiền để nạp thẻ hội viên. Con gái tầm tuổi này mà, ai chẳng thích làm đẹp.”
Khi nói những lời ấy, trong mắt Lý Triều tự nhiên hiện lên một tia cưng chiều và tự hào.
Nhưng so với tình thương...
Ánh mắt đó càng giống dục vọng của một người đàn ông dành cho người phụ nữ của mình hơn.
Buồn cười thật.
Ở bên anh lâu như vậy, tôi lại bị lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy che mắt, chưa từng nghi ngờ dù chỉ một lần.
“Đường Vân, em nghỉ ngơi cho khỏe đi. Anh về công ty trước đây. Chờ em nghỉ phép xong, chúng ta còn rất nhiều dự án phải triển khai, đến lúc đó lại phải vất vả cho em rồi.”
Lý Triều hôn nhẹ lên má tôi, cầm chìa khóa rồi rời đi.
Tôi cố nhịn cơn ghê tởm, lấy khăn lau mặt mấy lần liền.
Mở điện thoại lên, tôi thấy Lý Giai Giai đã trả lời bình luận của mình.
【Sao có thể chứ? Mơ giữa ban ngày à! Mụ ta sắp bốn mươi tuổi, da dẻ nhăn nheo rồi. Cô tưởng ai cũng trẻ trung non nớt như tôi sao? Chồng tôi đâu có đói khát đến mức cái gì cũng ăn!】
Khóe môi tôi cong lên thành một nụ cười lạnh.
Sau đó, tôi tiếp tục gửi một bình luận cực kỳ khó nghe.
【Chưa chắc đâu. Phụ nữ ở độ tuổi nào cũng có sức hút riêng của tuổi đó. Cô nhìn thì trẻ thật đấy, nhưng nhan sắc lại có khuyết điểm rõ ràng. Dùng app làm đẹp vẫn nhìn ra răng hô. Nếu đúng mười tám tuổi thì còn kịp đi chỉnh, tiếc là cô cũng sắp bốn mươi rồi mà~】
Lý Giai Giai đúng là bị hô nhẹ.
Tôi cố tình đâm đúng vào điểm yếu của cô ta.
Quả nhiên.
Chỉ hai phút sau, bình luận của tôi đã bị xóa.
Đến khi tôi định vào xem lại bài viết thì phát hiện mình cũng bị Lý Giai Giai chặn luôn.
Ha.
Cô ta tức đến mất bình tĩnh là được.
Chỉ khi cô ta mất bình tĩnh...
Tôi mới có thể thực hiện bước tiếp theo.