Bảo Tháp Tiên Duyên

Chương 20: Hai năm

Chương 20: Hai năm
(Tên gốc: Hai năm)
---
"Mập, tỉnh lại đi!" Lục Ly nhẹ nhàng vỗ lên gò má Trần Chung.
"Là ngươi à..." Trần Chung yếu ớt mở mắt, giọng nói khản đặc.
"Mập, ngươi cứ suy sụp thế này không phải là cách. Người chết không thể sống lại, lẽ nào ngươi không muốn báo thù cho huynh ấy sao?" Lục Ly chau mày, giọng điệu nghiêm lại.
"Báo thù!"
Hai chữ này như một luồng điện giật thẳng vào tâm trí Trần Chung. Hắn phắt một tiếng ngồi bật dậy, đôi mắt vô hồn ban nãy giờ đây đỏ ngầu, túm lấy vai Lục Ly:
"Ngươi biết kẻ nào đã ra tay, đúng không?"
Lục Ly trầm mặc một thoáng rồi khẽ gật đầu.
"Ta biết, nhưng bây giờ chưa thể nói cho ngươi. Ngươi hãy chuyên tâm tu luyện, đợi đến khi đạt tới Luyện Khí nhị trọng, tự khắc sẽ rõ."
"Hắn... rất mạnh sao?"
"Phải."
Thực ra, Lục Ly nói vậy chỉ để Trần Chung vực dậy tinh thần. Tôn Tử An sau khi ăn linh quả quả thực đã mạnh hơn trước một bậc, nhưng muốn lấy mạng y một cách vô thanh vô tức thì gần như là chuyện không thể.
Y cũng tự nhận thấy mình không thể một mình đối đầu với Tôn Tử An, cho nên mới chọn cách ẩn nhẫn chờ thời.
Quan trọng hơn cả, y tin rằng chuyện này tuyệt đối không chỉ có một mình Tôn Tử An tham gia. Nếu bâyt giờ bứt dây động rừng, hậu quả sẽ vô cùng phiền phức.
Nghe Lục Ly nói vậy, Trần Chung lập tức tỉnh táo lại, quả quyết sẽ dốc sức tu luyện. Lục Ly dặn dò thêm vài câu, bảo hắn dạo này hành sự phải kín đáo một chút, lúc này mới yên tâm rời đi.
Cứ như vậy.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã hơn hai năm trời đằng đẵng trôi qua.
Trong hai năm này, Lục Ly và Trần Chung đều không đổi công việc, vẫn ngày ngày làm chân bổ củi gánh nước.
Tôn Tử An thấy hai người họ đã biết điều hơn rất nhiều, cũng không còn cố tình gây khó dễ nữa, phảng phất như mọi chuyện cứ thế lắng xuống.
Xuân về, tiết trời ấm áp.
Vạn vật hồi sinh, cây cổ thụ trơ trọi trong sân viện cũng đã lại đâm chồi nảy lộc.
Lục Ly giờ đây đã tròn mười sáu tuổi, thân hình cao lớn dong dỏng hơn bảy thước. Gương mặt đen sạm vì sương gió đã trút bỏ hết vẻ non nớt, thay vào đó là những đường nét góc cạnh, chững chạc. Khoác trên người bộ y phục màu xanh sẫm, dáng vẻ y trông càng thêm gọn gàng, lanh lợi.
Y đứng trước cửa phòng, lặng lẽ nhìn gã tráng hán trong sân đang vung quyền vun vút, tạo ra những tiếng gió rít lên phần phật, tâm tư không biết đã phiêu dạt về nơi nào.
Gã tráng hán kia chính là Trần Chung. Thân hình hắn còn cao hơn Lục Ly nửa cái đầu, trên người chỉ mặc một chiếc áo ngắn cùng quần vải thô, để lộ ra hai cánh tay trần cuồn cuộn cơ bắp, rắn chắc tựa đồng hun sắt luyện. Cặp mày rậm, đôi mắt to, không giận mà vẫn toát lên vẻ uy nghiêm.
Đột nhiên!
Trần Chung hét lớn một tiếng, chuyển thế, dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm rồi tung một quyền nện thẳng vào thân cây bên cạnh.
*Rắc!*
Một tiếng chói tai vang lên.
Thân cây cổ thụ to đến độ một người ôm không xuể cứ thế gãy ngang.
"Tốt! Một quyền này ngót nghét năm ngàn cân lực." Lục Ly vỗ tay tán thưởng, bước về phía Trần Chung.
Quyền pháp này tên là «Hám Sơn Quyền», là thành quả mà Lục Ly và Trần Chung đã phải tân tân khổ khổ làm lụng suốt hai năm, bỏ ra trọn vẹn hai vạn điểm cống hiến mới đổi được từ Công Pháp Lâu.
Theo lời của lão nhân trông coi Công Pháp Lâu lúc ấy, bộ quyền pháp này cực kỳ lợi hại, có thể sánh ngang với Thần cấp công pháp. Nếu không phải vì nó là bản thiếu, cộng thêm việc trong tông không có ai tu luyện thể thuật, lão tuyệt đối sẽ không đem nó ra trao đổi với Lục Ly.
Sự thật đã chứng minh, quyền pháp này quả thực cao minh.
Tu luyện tới cảnh giới Nhập môn đã có thể bộc phát ra gấp đôi sức mạnh cơ thể.
Tiểu thành, gấp ba.
Đại thành, gấp bốn.
Viên mãn, gấp năm lần.
Hám Sơn Quyền khi đạt đến Viên mãn có thể huy động sức mạnh của từng tế bào trong cơ thể. Nhục thân càng cường tráng, một quyền tung ra uy lực bộc phát lại càng kinh người.
Lục Ly hiện tại đã đạt tới cảnh giới Tiểu thành. Sức mạnh nhục thân của y xấp xỉ ba ngàn cân, nếu sử dụng Hám Sơn Quyền, một quyền có thể bộc phát ra cự lực chín ngàn cân, vô cùng đáng sợ.
Còn Trần Chung, sức mạnh nhục thân của hắn khoảng hai ngàn năm trăm cân, cộng thêm Hám Sơn Quyền cảnh giới Nhập môn, bộc phát ra cũng được chừng năm ngàn cân.
"Lão đại, so với huynh vẫn còn kém một chút." Trần Chung có phần không thỏa mãn, lắc đầu nói.
Hơn hai năm qua, Trần Chung đã quen gọi Lục Ly là lão đại.
Lục Ly mỉm cười, một tay khoác lên vai Trần Chung:
"Sức mạnh căn bản của ngươi kém ta một chút, chịu khó gánh thêm củi rèn luyện, lại đem Hám Sơn Quyền tu luyện tinh tiến hơn là sẽ đuổi kịp ta thôi."
"Đệ hiểu rồi."
*Cơ bắp thì ngày càng phát triển, nhưng đầu óc hình như càng ngày càng lười suy nghĩ. Cũng không biết có phải do cú sốc hai năm trước quá lớn hay không,* Lục Ly có chút phiền muộn thầm nghĩ.
*Chỉ còn lại huyệt khiếu cuối cùng... không biết huynh ở bên đó có ổn không.* Lục Ly nhìn ra phía ngoài sân, nắm tay siết chặt rồi lại buông ra.
Dù có Thời Gian Điện trong tay, hơn hai năm qua y cũng mới chỉ đả thông được chín mươi chín huyệt khiếu, vẫn còn kẹt lại cái cuối cùng.
Về phần Trần Chung, lại càng thảm hơn. Mặc dù mỗi huyệt khiếu của hắn chỉ có bảy tầng bích chướng, nhưng đến nay cũng mới mở được bốn mươi lăm cái.
Nhưng cũng may là cả hai đều sở hữu một thân sức mạnh kinh người, cảnh giới tuy thấp nhưng chiến lực lại không thể xem thường.
"Lão đại, huynh đang nghĩ gì vậy?" Thấy Lục Ly im lặng, Trần Chung bước tới hỏi.
Lục Ly lắc đầu:
"Không có gì, tiếp tục luyện đi, ta về phòng nghỉ trước."
Nói xong, y liền quay về phòng.
Cây non trong Tam Bảo Lưu Ly Tháp từ sau khi Lục Ly hái quả Quang Minh hai năm trước đã khô héo, tựa như nó chỉ là loại cây dùng một lần. Hai năm qua, cứ cách một khoảng thời gian y lại vào xem thử có mầm non mới nào nhú lên không, có thể kết ra tiên quả khác hay không.
Đáng tiếc, hơn hai năm trôi qua, mảnh đất đó vẫn trống không.
Sau khi kiểm tra như thường lệ, Lục Ly lại tiến vào Thời Gian Điện.
Y đã quá quen với cuộc sống này, không có giao thiệp thừa thãi, ngoài tu luyện vẫn là tu luyện. Ngay cả việc luyện Hám Sơn Quyền, phần lớn thời gian y cũng luyện trong Thời Gian Điện, chỉ khi cảm thấy có thành tựu mới ra ngoài thử sức.
Luyện Khí nhất trọng đã đến thời khắc mấu chốt, huyệt khiếu cuối cùng này y không muốn chờ đợi thêm nữa, nhất định phải lập tức phá vỡ nó.
Điểm kết nối khí mạch tuy nằm ở đan điền, nhưng ngoài hai mạch chính chạy từ đan điền lên Thiên Cung trong não, mười hai kinh mạch còn lại đều trải rộng khắp toàn thân. Huyệt khiếu cuối cùng của kinh mạch đầu tiên này nằm ở lòng bàn chân, một khi đả thông hoàn toàn, y sẽ có thể vận chuyển tiểu chu thiên, tùy tâm sở dục mà phóng chân khí ra ngoài.
Lục Ly hiện tại đang ở giai đoạn Luyện Khí nhất trọng viên mãn, thần thức đã mạnh hơn gấp mấy lần so với lúc mới ngưng tụ, có thể cảm ứng được linh khí trong phạm vi ba trượng xung quanh, không còn tình trạng luyện hóa xong phải chờ linh khí bên người hồi phục.
Bây giờ y ngược lại cảm thấy, tốc độ luyện hóa còn không bằng tốc độ hấp thu.
Ngày thứ năm trong bí cảnh.
Tấm bình chướng thuộc tính Phong thứ sáu của huyệt khiếu cuối cùng rốt cuộc cũng bị phá vỡ. Dĩ nhiên không phải y chỉ mất năm ngày để phá sáu tầng bích chướng, mà là trước đó y đã đả thông năm tầng, chỉ còn lại ba thuộc tính Lôi, Quang và Ám.
Ba loại thuộc tính này là khó phá nhất, bởi vì trong Thiên Địa linh khí, chúng cực kỳ khan hiếm so với Ngũ Hành.
Mười ngày nữa lại trôi qua, bình chướng thuộc tính Lôi bắt đầu lung lay.
Nhưng lúc này, y đã không thể kiên trì nổi nữa. Cảm giác suy yếu truyền đến từ nhục thể buộc y phải dừng lại.
Ra ngoài ăn cơm, đi dạo một vòng, đúng lúc hắn chuẩn bị quay về phòng thì một bóng người vội vã chạy tới chặn đường. Đó là chấp sự Văn Hồng.
"Tiểu tử, đừng nói lão tử không chiếu cố ngươi. Đại trưởng lão gần đây đang luyện đan, cần một dược đồng phụ giúp. Công việc kéo dài một tháng, điểm cống hiến... chậc, chừng ba ngàn điểm đấy! Ngươi có làm không?"
Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Lục Ly hồ nghi nhìn Văn Hồng. Chuyện tốt thế này, bình thường đều bị gã âm thầm giữ lại cho Tôn Tử An, để hắn tự mình sắp xếp hòng kiếm chút cống hiến, sao có thể đến lượt mình được.
Thấy Lục Ly không nói lời nào, Văn Hồng nói tiếp:
"Đừng có dùng ánh mắt đó nhìn ta. Ngươi cũng không phải ngày đầu tiên đến Tạp Dịch Đường, cách làm người của ta ngươi rõ hơn ai hết. Ta cũng chẳng ngại nói thẳng cho ngươi biết, tính tình của Đại trưởng lão cực kỳ cổ quái. Lúc ông ấy cao hứng, tiện tay thưởng cho ngươi mấy bình đan dược cũng không phải là không thể."
"Nhưng nếu chọc giận ông ấy... hừ, vậy ngươi chỉ có thể tự cầu đa phúc thôi."
Thì ra là vậy.
Lục Ly suy nghĩ một chút, mình sắp đột phá nhị trọng, vừa hay đang cần cống hiến để đổi một bản pháp thuật, thế là trực tiếp gật đầu đồng ý, hỏi:
"Khi nào đi?"
Văn Hồng thấy Lục Ly nhận lời, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Những tạp dịch lâu năm đều biết, Đại trưởng lão là một người cực kỳ khó hầu hạ, rất nhiều kẻ đến đó đều bị đánh cho gần chết rồi trả về.
Gã cười hề hề, vỗ vai Lục Ly:
"Ngươi rất khá. Lần này nếu làm Đại trưởng lão hài lòng, ta sẽ thưởng thêm cho ngươi ba trăm cống hiến. Chuẩn bị đi, năm ngày sau Đại trưởng lão sẽ đích thân đến đây đón ngươi."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất