Chương 16: Ta giành chiến công đầu
"Lâm tông chủ."
Giờ phút này, Chu trưởng lão của Đào Hoa tông không thể đứng nhìn được nữa, nhưng hắn cũng không dám xem thường Lâm Phàm.
Tuy tên này là một kẻ lỗ mãng, nhưng khốn nạn ở chỗ, kẻ lỗ mãng lại là loại khó đối phó nhất! Nhất là khi còn có mấy lão già khác chống lưng cho hắn, vì vậy, vừa mở miệng đã phải gọi một tiếng tông chủ.
"Mặc dù đệ tử Kim Ưng tông có hơi bốc đồng, nhưng nói cho cùng vẫn là các người sai trước. Là một môn phái, làm vậy không sợ châm ngòi cho đại chiến tông môn sao? Lãm Nguyệt tông của ngươi không có người kế thừa, e là không chịu nổi sóng gió thế này đâu nhỉ?"
"Quá đáng?"
Lâm Phàm cười khẩy: "Nếu ta dẫn người đến tận cửa, không nói hai lời đã đánh đệ tử Đào Hoa tông của ngươi thành đầu heo, liệu Đào Hoa tông có nuốt trôi nỗi nhục này không?"
"Chuyện này... không thể vơ đũa cả nắm được."
"Cái gì mà không thể vơ đũa cả nắm?"
Lâm Phàm chẳng thèm nghe kiểu lý sự này: "Ngươi không cần nhiều lời!"
"Ngược lại ta muốn hỏi ngươi, chẳng lẽ chưa từng nghe qua câu ngạn ngữ này sao?"
"Ngạn ngữ gì?" Chu trưởng lão nhíu mày.
Lão thầm nghĩ thật xui xẻo.
Tên tiểu hỗn đản này đúng là một tên lưu manh, mềm không được mà cứng cũng chẳng xong, tại sao mình lại phải lên tiếng bênh vực Kim Ưng tông chứ? Có liên quan quái gì đến mình đâu! Kẻ chịu thiệt cũng đâu phải đệ tử Đào Hoa tông của ta?
Lão âm thầm hối hận.
"Đến đâu thì hay đến đó."
Chu trưởng lão: "???"
"Ngươi chưa đọc sách bao giờ à? Mặt mũi đầy vẻ nghi hoặc, nghe không hiểu sao?" Lâm Phàm khoanh tay: "Vậy ta đành miễn cưỡng giải thích cho ngươi vậy, ý của câu này là, đã đến rồi thì an táng ở đây luôn đi."
"Ta hỏi lại các ngươi, có phải các ngươi... cảm thấy phong thủy của Lãm Nguyệt tông ta tốt, nên đều muốn được chôn cất ở đây không?"
Mẹ nó chứ!
Mặt Chu trưởng lão lập tức tím lại như gan heo.
Câu nói đó mà có ý nghĩa như vậy sao?!
Dù ta chưa từng nghe qua câu này, cũng thấy có gì đó không ổn rồi, được chưa?
Không đúng, ta hối hận quá!
Ta đi đôi co với tên lưu manh này làm gì cơ chứ?
Thần thức cảm nhận được ánh sáng trong mắt các đệ tử sau lưng đang dần lụi tàn, Chu trưởng lão thầm hô không ổn.
May thay đúng lúc này, trưởng lão của Bát Kiếm môn đã bước ra.
Lão cũng cảm thấy không ổn.
Ba tông chúng ta cùng nhau kéo đến gây sự, đòi một lời giải thích, kết quả vừa mới đối mặt đã bị Lãm Nguyệt tông của ngươi áp đảo, thấy sĩ khí của đệ tử nhà mình ngày càng sa sút, sao có thể để tình hình tiếp diễn như vậy được?
Chúng ta không cần thể diện nữa à?!
Huống chi kẻ mất mặt bây giờ là Kim Ưng tông, chứ không phải Bát Kiếm môn của ta!
Vẫn nên mau chóng cho qua chuyện này thì hơn.
Trưởng lão Bát Kiếm môn thản nhiên nói: "Lời của Lâm tông chủ cũng có vài phần đạo lý, nhưng bây giờ mặt mũi cũng đã đánh rồi, nên nói chuyện chính thôi nhỉ?"
"Hơn một tháng trước, Lãm Nguyệt tông các ngươi đã quấy nhiễu buổi chiêu tân của tông ta, nên biết rằng, người kế thừa của tông môn luôn là tương lai, là điều quan trọng nhất, hành động này của các ngươi chẳng khác nào rút củi dưới đáy nồi!"
"Nếu không cho một lời giải thích, chuyện này sẽ không thể cho qua được đâu."
"Ồ?"
Lâm Phàm vẫn khoanh tay, uể oải nói: "Vậy vị trưởng lão này muốn lời giải thích thế nào?"
"..."
Khóe miệng Vương trưởng lão của Bát Kiếm môn giật giật.
Nói cái gì vậy!
Đây là cái kiểu nói chuyện gì thế!
Loại thời điểm này, chẳng lẽ ngươi không nên tỏ ra yếu thế, nói vài lời dễ nghe, rồi bồi thường một ít tài nguyên tu luyện, mời chúng ta một bữa thịnh soạn để mọi chuyện êm đẹp hay sao?
Cái thái độ hờ hững, thậm chí còn muốn gây sự của ngươi khiến ta rất khó xử đấy!
Vương trưởng lão nhất thời không biết phải nói gì tiếp theo.
"Được, nếu các ngươi vội vàng như vậy, vậy bản trưởng lão cũng không dài dòng nữa!" Trưởng lão Kim Ưng tông lại đằng đằng sát khí bước ra: "Ta ngược lại có một cách."
"Nói!"
Lâm Phàm hờ hững liếc mắt một cái, dường như chẳng thèm để lão vào mắt, làm lão tức không chịu nổi.
"Hừ!"
"Nếu ngươi cướp đệ tử của ba tông chúng ta cũng là vì chiêu tân, vậy thì hãy để đệ tử mới nhập môn của hai bên đấu vài trận, sinh tử bất luận!"
"Bất kể thắng bại, sau trận chiến này, mọi chuyện coi như xong."
"Dám không?!"
Trưởng lão của Đào Hoa tông và Bát Kiếm môn đều gật đầu, tỏ vẻ tán thành phương án này.
Lâm Phàm gần như bật cười thành tiếng.
Chỉ bằng mấy con tép riu các ngươi mà đòi để đệ tử mới nhập môn đấu với Tiêu Linh Nhi sao?
Các ngươi có biết cái gì gọi là khuôn mẫu nhân vật chính không hả?!
"Chi tiết."
Lâm Phàm không từ chối, mà hỏi thêm chi tiết.
Đề nghị này, đừng nói là không tốt, ít nhất đối với Lãm Nguyệt tông mà nói thì là như vậy.
Nếu đã thế, tại sao phải từ chối?
Cùng lắm thì bảo Tiêu Linh Nhi thu liễm một chút, đừng quá phô trương là được.
"Ba tông chúng ta mỗi tông cử ra ba người, Lãm Nguyệt tông các ngươi cử ra chín người!"
Vương trưởng lão đưa ra quy tắc: "Sau một trận chiến, bất kể thắng bại sinh tử, nhân quả lần này coi như chấm dứt!"
"Nghe nói năm nay có hơn vạn người đến Lãm Nguyệt tông của ngươi bái sư, chắc là chín tên đệ tử vẫn có thể cử ra được chứ?"
Chu trưởng lão khẽ nói: "Để đệ tử mới của Lãm Nguyệt tông các ngươi xuống đây đi!"
Bọn họ đương nhiên cho rằng những đệ tử Lãm Nguyệt tông có mặt ở đây đều là người cũ.
Với chút nội tình của Lãm Nguyệt tông, đệ tử mới mà có thể tấn cấp Ngưng Nguyên cảnh trong vòng một tháng ngắn ngủi sao?
Thật nực cười!
Lâm Phàm cười cười: "Cách giải quyết ngươi đề xuất, ta ngược lại không có ý kiến gì, nhưng Lãm Nguyệt tông ta năm nay chỉ thu nhận một đệ tử mới, nếu muốn đấu, cũng chỉ có thể xa luân chiến."
"Ta thì sao cũng được, chắc là đệ tử nhà ta cũng không vấn đề gì."
"Không biết ý của ba tông các ngươi thế nào?"
Hắn mỉm cười, nhưng trong lòng lại là một mảnh lạnh lẽo.
Sau trận chiến này, bất kể thắng bại sinh tử, nhân quả chấm dứt ư?
Nhưng nhân quả này có kết thúc hay không, lại không phải do các ngươi quyết định.
"???"
Trưởng lão và đệ tử của ba tông, bất kể là đệ tử mới hay cũ, nghe thấy lời này đều có chút ngây người.
Hơn một vạn người mà chỉ nhận một người. Lãm Nguyệt tông các ngươi từ khi nào lại có khí phách và phong cách như vậy?
Thôi thì cái đó bỏ qua đi, ngươi lại còn chủ động đề nghị xa luân chiến, một chọi chín, rồi còn hỏi chúng ta có đồng ý không???
Rốt cuộc ngươi lấy tự tin từ đâu ra vậy?!
Hơn nữa...
Lại còn coi thường chúng ta đến thế?
"Thằng nhãi ranh đừng có càn rỡ!" Sắc mặt Vương trưởng lão khó coi.
Bọn họ dĩ nhiên biết đề nghị của Lâm Phàm chắc chắn có vấn đề.
Nhưng dù có vấn đề gì, bọn họ cũng không thể từ chối.
Chín đánh một mà còn sợ...
Thì còn mặt mũi nào nữa!
Còn nói gì đến việc củng cố đạo tâm cho đệ tử? Củng cố cái búa, nói thẳng là đạo tâm sụp đổ thì đúng hơn.
"Nếu ngươi tự tìm đường chết, chúng ta há có lý nào không đáp ứng?!" Chu trưởng lão cũng hừ lạnh một tiếng.
Trong lòng họ thậm chí còn đang nghĩ, lẽ nào cuối cùng Lâm Phàm cũng sợ rồi?
Muốn dùng cái chết của đệ tử mới để kết thúc nhân quả?
"Hừ."
"Nếu đã vậy, thì hãy để đệ tử nhà ngươi xuống núi đi." Trưởng lão Kim Ưng tông lạnh nhạt nói: "Đệ tử nhà ta lên trước, ta đang vội."
"Xuống núi? Xuống núi nào? Nàng không phải vẫn luôn ở đây sao?"
"Linh Nhi, ra đi."
"Ngọn ngành câu chuyện con cũng đã nghe rồi, ra ngoài lĩnh giáo cao đồ của ba tông một chút đi, còn sống hay chết thì tùy vào bản thân con."
Lâm Phàm nhàn nhạt lên tiếng.
Ở đây?!
Ba vị trưởng lão nhíu chặt mày.
Lẽ nào, người mới đã đạt tới Ngưng Nguyên cảnh?!
Bọn họ bất giác nhìn về phía bảy người còn lại, đoán xem ai mới là người mới của năm nay.
Nhưng không ngờ Tiêu Linh Nhi lại bước ra, quay người hành lễ với Lâm Phàm: "Vâng, sư tôn."
Ba vị trưởng lão: "!!! "
Ngưng... Ngưng Nguyên cảnh ngũ trọng?!
Mẹ nó chứ, ngươi lừa quỷ à!?
Đệ tử Kim Ưng tông lại vô cùng phấn khích, một người trong số đó nhanh chân bước lên phía trước: "Để ta trước!"
"Chỉ là đệ tử Lãm Nguyệt tông thôi, các vị sư huynh đệ, hãy xem ta dễ dàng trấn áp! Để ta giành chiến công đầu."
Ngươi trấn áp cái quỷ ấy!
Mí mắt trưởng lão Kim Ưng tông giật điên cuồng.
"Lâm tông chủ!"
Lão vội vàng lên tiếng: "Ngươi dù gì cũng là chủ của một tông, sao có thể không giữ chữ tín như vậy!"
"Nàng ta sao có thể là đệ tử mới thu của tông ngươi được?!"
Một tháng lên Ngưng Nguyên cảnh ngũ trọng, thậm chí gần đến lục trọng, đừng nói là Lãm Nguyệt tông của ngươi, dù đặt ở tông môn nhất lưu cũng thuộc hàng Thánh nữ rồi!
Cho dù là mang nghệ nhập môn, cũng không thể nhanh như vậy, người ta dựa vào cái gì mà chọn Lãm Nguyệt tông của ngươi?
"Hừ."
Lý Trường Thọ lại lên tiếng vào lúc này: "Ta, Lý Trường Thọ, xin lập đạo tâm lời thề tại đây, nếu Tiêu Linh Nhi không phải là đệ tử duy nhất mà Lãm Nguyệt tông tuyển nhận khi mở sơn môn năm nay, ta sẽ lập tức đạo tâm sụp đổ, tẩu hỏa nhập ma, chết bất đắc kỳ tử."
Ba vị trưởng lão lập tức kinh hãi.
Mẹ kiếp!
Đạo tâm lời thề!
Ngươi chơi thật à?!
Chuyện này... phải làm sao bây giờ?..