Bắt Đầu Trở Thành Quan Chủ, Đồ Đệ Tất Cả Đều Là Đại Khủng Bố!

Chương 3: Ngộ Đạo Thần Thụ

Chương 3: Ngộ Đạo Thần Thụ
"Tốt, ngươi đứng lên đi."
Cố Trường Sinh khẽ nheo mắt, trên trán lộ rõ vẻ vui mừng, không ngờ dễ dàng vậy mà đã có được đồ đệ đầu tiên.
"Sư tôn."
Tiểu nam hài cung kính gọi.
"Ừm, theo ta trở về."
Cố Trường Sinh khẽ vuốt cằm, nhẹ nhàng vung tay, một luồng linh lực bao phủ lấy tiểu nam hài, mang theo hắn đạp không mà đi, rời khỏi Phong Thủy thành.
"Ngô..."
Ngay khoảnh khắc đó, người Triệu gia đồng loạt mất mạng tại chỗ, thất khiếu chảy máu mà chết!
Trên bầu trời, Cố Trường Sinh mang theo tiểu nam hài chậm rãi tiến về phía trước, chủ yếu là vì tiểu nam hài hiện tại vẫn chỉ là người thường, nếu tốc độ quá nhanh, dễ tạo thành áp lực lớn, khiến hắn mất mạng.
Hắn không muốn đồ đệ đầu tiên của mình lại vô duyên vô cớ chết như vậy.
"Ngươi tên Hứa Mặc?"
Cố Trường Sinh lại lần nữa vung tay, thi triển một đạo kết giới, che chở lấy tiểu nam hài, tránh cho hắn bị khí lưu làm nghẹt thở.
Lập tức, tiểu nam hài trừng lớn mắt, không dám tin nhìn hắn, trong mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh.
Đây chính là sư tôn của mình sao?
Vậy mà ngay lần đầu gặp mặt đã biết tên mình, sư tôn thật quá lợi hại!
Ánh mắt Hứa Mặc sáng rực, kinh ngạc thốt lên: "Sư tôn, người thật lợi hại, con còn chưa nói gì mà người đã biết tên con."
Nhìn bộ dạng này của hắn, Cố Trường Sinh cảm thấy buồn cười, đưa tay xoa đầu hắn, nói: "Nếu không, ta làm sao làm sư tôn của ngươi được?"
Đột nhiên, hắn như nhớ ra nhiệm vụ!
"Hệ thống, nhiệm vụ xem như hoàn thành vượt mức chứ?"
"... " Hệ thống im lặng một hồi.
Có thể tính sao?
Trong đó chẳng phải cũng có công sức của mình sao?
Hệ thống thầm oán trách, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, Ngộ Đạo Thụ đã được cấp cho vào không gian hệ thống, lúc cần có thể lấy ra trồng."
"Chúc mừng ký chủ lần đầu hoàn thành nhiệm vụ, đặc biệt khen thưởng một phần đại lễ bao nhiệm vụ, xin hỏi có mở ra không?"
"Mở ra."
"Chúc mừng ký chủ nhận được Trấn Ngục Thần Điển, cực phẩm linh thạch 10 ức, Thể Chất Giác Tỉnh Đan một viên, Tiên Linh Dịch một ao!"
Tiếng thông báo khen thưởng bất ngờ khiến Cố Trường Sinh hít một ngụm khí lạnh, hệ thống này đổi tính rồi sao?
Sao đột nhiên khen thưởng phong phú đến vậy?
【 Tiên Linh Dịch, phàm nhân uống một giọt có thể kéo dài tuổi thọ ngàn năm, tu sĩ dùng một giọt có thể tịnh hóa tạp chất trong cơ thể, kéo dài tuổi thọ ngàn năm! Không phải vết thương trí mạng, đều có thể khôi phục trong nháy mắt! 】
Ngọa Tào?!
Hiệu quả này không khỏi quá cường hãn đi?!
Nhưng chợt nghĩ lại, mười ba năm qua cũng đen đủi quá rồi thì phải?!
Vậy nên, đồ đệ mang đến vận may cho hắn?
Nghĩ đến đây, Cố Trường Sinh không khỏi nghiêng đầu liếc nhìn Hứa Mặc.
"Sao vậy, sư tôn?"
Hứa Mặc chớp chớp mắt, tò mò hỏi.
"Không có gì."
Cố Trường Sinh lắc đầu, thản nhiên nói: "Chờ về rồi, ta sẽ dẫn ngươi tu luyện."
"Tốt ạ, tạ ơn sư tôn!"
Hứa Mặc vui mừng reo lên.
...
Sau sáu canh giờ.
Bọn họ cuối cùng cũng về tới Thanh Vân tông.
"Trường Sinh trở về rồi?"
Từ Thất An từ trong bế quan thức tỉnh, liếc mắt nhìn về phía Vân Thủy quan, rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục bế quan.
Cả tòa Thanh Vân tông luôn có trận pháp vận chuyển, để cảnh giác ngoại nhân đánh lén.
Chỉ cần có người tiến vào, hắn đều có thể biết ngay lập tức, thêm vào đó mỗi người đều có lệnh bài thân phận, càng có thể biết rõ thân phận của người đó.
Trong Vân Thủy quan.
Đêm đã khuya, việc tu luyện đành gác lại đến ngày mai.
"Hứa Mặc, con tìm một gian phòng nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ dạy con tu luyện."
Cố Trường Sinh khẽ gật đầu với Hứa Mặc. Lầu các rộng lớn, phòng ốc trống trải rất nhiều, tùy ý hắn lựa chọn.
"Vâng, sư tôn."
Hứa Mặc ngoan ngoãn nghe lời, lập tức đi vào lầu các, tùy ý chọn một gian phòng.
Lúc này, Cố Trường Sinh bỗng nhiên đi tới, tay cầm một đống quần áo, đặt lên bàn, "Tiểu Mặc, từ nay về sau con cứ mặc những y phục này. Tắm rửa xong thì ngủ một giấc thật ngon, chờ ngày mai ta sẽ nói cho con nghe về tông môn của chúng ta."
"Con đã biết, sư tôn."
Hứa Mặc gật đầu, chọn lấy một hai bộ y phục rồi đi vào phòng tắm.
Thấy vậy, Cố Trường Sinh quay người đóng cửa lại, đi ra bên ngoài lầu các, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh trà đài.
Tự tay pha một bình trà, hắn bắt đầu quan sát xung quanh, xem xét địa phương nào thích hợp trồng Ngộ Đạo Thụ.
Còn có Tiên Linh Dịch, nên đặt ở đâu mới phải.
À phải rồi, hắn còn chưa xem hệ thống khen thưởng Tiên Linh Dịch rốt cuộc nhiều đến mức nào.
Nghĩ là làm, hắn lập tức mở không gian hệ thống ra xem, nhưng không xem thì thôi, xem rồi giật mình!
Quả nhiên là cả một ao Tiên Linh Dịch!
Ừm, một cái ao siêu to khổng lồ!
"Hệ thống, ngươi đi cướp đoạt đấy à?!"
Cố Trường Sinh không nhịn được lên tiếng hỏi.
"Kính xin kí chủ đừng oan uổng, phỉ báng bản hệ thống!"
Hệ thống lập tức kháng nghị, thậm chí còn phát ra từng tia điện lưu.
"Ấy... Không đến mức, không đến mức."
Dường như cảm thấy hệ thống sắp nổi giận, Cố Trường Sinh cười trừ, rồi bắt đầu suy nghĩ xem nên đặt Tiên Linh Dịch ở đâu.
Sau đó, hắn hạ quyết tâm, đem Ngộ Đạo Thụ trồng ở đối diện trà đài, còn Tiên Linh Dịch thì...
"Hệ thống, có thể đem Tiên Linh Dịch hòa vào dòng sông Vân Thủy Quan được không?"
"Có thể. Sau khi dung hợp, Vân Thủy Quan sẽ không còn nguồn nước thông thường, tất cả đều biến thành Tiên Linh Dịch."
"Tốt, vậy thì nhờ ngươi giúp ta dung hợp đi, còn Ngộ Đạo Thụ thì đặt ở phía trước trà đài."
Cố Trường Sinh hài lòng gật đầu.
"Xin hỏi kí chủ vị trí này được không?"
Ngay lập tức, trước mắt hắn xuất hiện một hình ảnh giả lập của Ngộ Đạo Thụ.
"Ngộ Đạo Thụ cứ đặt ở vị trí này đi, nếu có dị tượng gì, nhớ che đậy một chút."
"Đã rõ."
Hệ thống đáp lời, sau đó bắt đầu sắp đặt Ngộ Đạo Thụ, dung hợp Tiên Linh Dịch.
Trong nháy mắt, Cố Trường Sinh có thể cảm nhận được sự lưu động không khí trong toàn bộ Thanh Vân Quan đều biến đổi, ngay cả linh khí cũng trở nên nồng đậm hơn rất nhiều.
Trong mơ hồ, còn tràn ngập một cỗ đạo vận.
Đây là đạo vận đến từ Ngộ Đạo Thụ và Tiên Linh Dịch!
Việc cất giữ đã xong, nhưng bây giờ phải nghĩ xem, giải thích thế nào về lai lịch của hai thứ này.
Theo suy đoán của hắn, có lẽ ngày mai, hoặc chậm nhất là ngày kia, Từ Thất An sẽ đến Thanh Vân Quan.
Đến lúc đó, với thực lực và nhãn giới của hắn, chắc chắn sẽ nhận ra lai lịch của Ngộ Đạo Thụ và Tiên Linh Dịch.
Một phen hỏi han, khéo không lại đau đầu.
Thế nhưng, hắn nghĩ đi nghĩ lại, rồi đột nhiên dựa vào ghế ngủ thiếp đi.
Đến tận sáng ngày hôm sau, một tia nắng chiếu vào, hắn mới tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra, liền thấy Hứa Mặc đứng cách đó không xa, đang ghim tấn, vung tay múa quyền.
Nhìn mồ hôi nhễ nhại trên trán, áo bào ướt đẫm, chắc hẳn hắn đã luyện tấn ít nhất nửa canh giờ!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất