Chương 1
Tiết trời thu mát mẻ, những chiếc lá phong xoay vần theo làn gió, thổi qua sân thượng tòa nhà dạy học, mang theo cái không khí lành lạnh dễ chịu.
Tôi là Tề Lạc, học sinh năm hai trung học.
Thành tích học tập của tôi rất khá, hạnh kiểm tốt, chỉ là tính cách có phần nhu nhược.
Tôi có một cô bạn gái cực kỳ xinh đẹp tên là Tô Nhan Nhi.
Nhan Nhi sở hữu khuôn mặt ngọt ngào cùng thân hình bốc lửa đến khó tin.
Dù tuổi còn nhỏ nhưng em đã sớm có những đường cong quyến rũ, đặc biệt là vòng một trắng ngần nảy nở và cặp mông tròn trịa đầy đặn, luôn khiến tôi không khỏi khao khát.
Em xứng đáng là hoa khôi của trường, người theo đuổi em nhiều không đếm xuể, vậy mà chẳng hiểu sao em lại chọn ở bên cạnh tôi.
Reng... reng... reng!!!
Tiếng chuông tan học vang lên, tôi và Nhan Nhi lập tức chạy đến sạp truyện tranh ngoài cổng trường.
"Oa, cuốn này hay nè, mua cuốn này đi anh!"
"Còn cuốn này nữa, em cũng muốn!"
"Cả cuốn này, cuốn này nữa nè!"
Trong lúc chúng tôi đang hào hứng chọn lựa truyện, tôi vô tình nhận ra ánh mắt ông chủ sạp cứ dán chặt vào ngực bạn gái mình.
Tôi khẽ dịch chuyển góc nhìn, và rồi, một cảnh tượng nóng bỏng mắt đập vào tầm mắt tôi.
Nhan Nhi phát triển quá sớm, dù có mặc đồng phục cũng không thể che giấu nổi thân hình đồng hồ cát quyến rũ ấy.
Chiếc cổ thiên nga trắng ngần đẹp đẽ, khuôn mặt mịn màng tinh xảo, làn da trắng như tuyết.
Bất cứ ai nhìn thấy gương mặt này cũng phải kinh ngạc trước vẻ thanh thuần của em.
Từ nhỏ đến lớn, Nhan Nhi đã vô số lần bị người khác làm quen.
Đặc biệt là từ khi lên cấp ba, cơ thể em phát triển vượt bậc. Vòng một nhanh chóng trở nên căng tròn, đường cong hông cũng nảy nở, vừa cao vừa vểnh đầy kiêu sa.
Lúc này, đôi "gò bồng đào" căng tràn sức sống của em đang nhô cao, từ cổ áo có thể nhìn thấy khe ngực sâu thẳm, lấp ló mảng da thịt trắng nõn mịn màng.
Vì quá phấn khích khi xem truyện, lồng ngực em cứ phập phồng lên xuống, tạo nên những đợt sóng nhấp nhô đầy mê hoặc.
Sạp truyện rất đông người, em đứng nghiêng người, vì mải mê cúi xuống xem nên vô tình để lộ khoảng hở ở cổ áo.
Tôi ngẩng lên nhìn thì phát hiện không chỉ có ông chủ, mà cả một đám nam sinh xung quanh cũng đang nhìn chằm chằm vào ngực bạn gái tôi với vẻ mặt đầy kích động.
Nhan Nhi vẫn đắm chìm trong thế giới truyện tranh, hoàn toàn không biết rằng bộ ngực đầy đặn của mình đang bị người ta "cưỡng bức bằng ánh mắt".
Tôi cảm thấy ánh nhìn của bọn họ như những bàn tay vô hình đang không ngừng nhào nặn lên người em.
"Á!"
Đúng lúc đó, tôi đột nhiên thấy một nam sinh vươn tay tới gần vòng ba của em, hắn bất thình lình đặt cả hai bàn tay lên cặp mông căng mọng ấy rồi ra sức xoa nắn.
Nhan Nhi giật mình kêu lên một tiếng, em đứng thẳng người dậy, mặt đỏ bừng, xoay người lại định xem kẻ nào dám sàm sỡ mình.
Nhưng do xoay quá đột ngột, chân em lảo đảo, chực chờ ngã nhào.
Tôi ở quá xa, không kịp chạy đến đỡ.
Ngay khoảnh khắc ấy, một nam sinh cao lớn mặc áo thi đấu bóng rổ xuất hiện, kịp thời ôm lấy bạn gái tôi.
Dù bàn tay hắn vô tình đặt lên một bên ngực mềm mại của em – thậm chí tôi còn thấy hắn hình như đã bóp nhẹ vài cái – nhưng lúc này Nhan Nhi dường như đã bàng hoàng đến mức đơ người.
Chàng trai này trông rất năng động và điển trai, chính là Tôn Tường, đội trưởng đội bóng rổ của trường, người trong mộng của không biết bao nhiêu nữ sinh.
"Cảm... cảm ơn anh nhiều lắm!"
Sau vài giây ngơ ngác, Nhan Nhi vội vàng nói lời cảm ơn, em đỏ mặt đứng dậy từ vòng tay hắn rồi khẽ vuốt lại mái tóc.
"Không có gì đâu, anh là Tôn Tường. Mọi người đều là người trong trường, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà!"
Tôi cố gắng chen qua đám đông nhưng người quá đông đúc. Tôi chỉ có thể nhìn thấy tên đó nói gì đó với em, rồi cả hai lấy điện thoại ra, hình như là đang kết bạn?
Gã nam sinh kia còn đưa tay vuốt tóc em, Nhan Nhi bối rối né tránh, kết quả là hắn lại chạm vào má em. Điều đó khiến mặt em càng đỏ hơn, trông như một trái táo chín mọng vậy.
Sau khi vất vả chen qua đám đông, tôi quay lại thì thấy Nhan Nhi đang ôm xấp truyện tranh, phụng phịu lườm tôi cháy mặt.
“Anh chạy sang bên kia làm gì hả? Em suýt nữa thì ngã rồi, cũng may là... hứ, mau đi tính tiền đi!”
Tôi cười xòa, đón lấy chồng truyện tranh trên tay cô ấy rồi bị bạn gái đẩy đi về phía chủ tiệm.
Vài ngày sau.
Tại lớp học, tôi thấy Nhan Nhi bước vào. Cô ấy khoác chiếc áo đồng phục bên ngoài, phía dưới diện chân váy siêu ngắn, trông thanh thuần không chút tì vết.
“Nhan Nhi, hôm nay em mặc xinh quá vậy!”
“Anh thấy đẹp thật không?”
“Tất nhiên là đẹp rồi, Nhan Nhi lúc nào chẳng là đẹp nhất. Nhưng mà này, sao em lại mặc đồng phục mùa thu thế? Thời tiết này mặc tận hai lớp, không nóng à?”
Nhan Nhi chợt khựng lại, mặt hơi ửng hồng. Cô ấy gõ nhẹ vào đầu tôi, hờn dỗi: “Đồ ngốc! Anh quản em làm gì, hứ!”