Bốn Mươi Chín Đầu Tận Thế Nguyên Tắc

Chương 12: Khác Biệt Của Phần Thưởng

Chương 12: Khác Biệt Của Phần Thưởng
Đây là chuyện gì?
Quan Đồng nhìn cây bút bi bay văng ra rồi rơi xuống đất, ánh mắt lại dời về trên trang sách.
Dốc hết toàn lực, hắn cũng chỉ viết được lên trên đó 1 nét “丶”.
“……Thần bí lực lượng mà Vô Tự Thư ẩn chứa, chính là không cho ta viết chữ lên trên sao?”
Đương nhiên Quan Đồng biết không đơn giản như vậy.
Chỉ là…
Ừm?
Đột nhiên, hắn phát hiện giao diện cá nhân của mình xuất hiện một loại biến hóa nào đó.
【Tên họ: Quan Đồng】
【Biệt danh: Chưa thiết lập】
【Danh hiệu: Thủ Tự Giả】
【Linh lực tâm thần: 1】
【Thăng Hoa tệ: 0】
【Đánh giá thông tin sinh học tổng hợp: Phổ thông】
“……Linh lực tâm thần của ta sao lại biến thành 1 rồi?”
Quan Đồng nhớ rất rõ, trước đó con số hắn nhìn thấy là 96.
Hắn lập tức ý thức được một khả năng.
“Lẽ nào thần bí năng lượng vừa rồi dâng lên trong cơ thể ta… chính là lực lượng của linh lực tâm thần?”
“Ta viết xuống 1 nét trên Vô Tự Thư, liền tiêu hao cạn sạch toàn bộ linh lực tâm thần?”
Quan Đồng cho rằng cực kỳ có thể là như vậy!
Hắn hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào trị số linh lực tâm thần trên giao diện cá nhân.
1 phút, 2 phút, 5 phút…
10 phút sau, linh lực tâm thần từ “1” biến thành “2”.
“Quả nhiên có thể tự động khôi phục!”
Trên mặt Quan Đồng lộ ra nụ cười.
“Xem ra, hiện tại giới hạn trên linh lực tâm thần của ta là 96 điểm, tiêu hao nó có thể viết chữ trên Vô Tự Thư… tuy không biết viết chữ có tác dụng gì, nhưng rất cần phải thí nghiệm một phen!”
Quan Đồng dự định, trong những ngày tiếp theo, trước tiên từng nét từng nét một, viết xong tên mình trên Vô Tự Thư.
“Không biết giới hạn trên của linh lực tâm thần phải nâng cao thế nào, là phải thông qua thêm nhiều quy tắc tận thế hơn sao?”
“Ta nhớ giọng nói của Đạo Hỏa Giả nói rằng, sẽ vào 15 ngày, cũng chính là nửa tháng sau công bố điều quy tắc tận thế thứ 2.”
Phù…
Quan Đồng đứng dậy xuống giường, đi tới ban công, nhìn về phía trường nhai.
Một mảnh tĩnh mịch.
Là mọi người đều còn đang ngủ bù, hay là phần lớn mọi người không thể kiên trì nổi nữa?
Hoặc là cả 2, mới tạo thành kiểu tĩnh mịch như chết này.
“Ù ù.”
Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.
Quan Đồng đi tới cầm lên nhìn một cái, là tin nhắn Phương Thiến gửi tới.
“Quan Đồng, xin lỗi…”
Tin nhắn vừa mới được gửi, điều này có nghĩa là Phương Thiến cũng đã vượt qua điều quy tắc tận thế thứ 1.
Nhưng nàng là tự mình kiên trì vượt qua, hay là đã dùng kẹo bạc hà tỉnh táo… Quan Đồng không thể nào biết được.
Hắn lặng lẽ xóa tin nhắn của Phương Thiến, không định trả lời.
Nhưng tin tức trong thanh thông báo, lại khiến hắn ý thức được một chuyện.
Mạng bị cắt đã khôi phục.
“Sau điều quy tắc tận thế thứ 1, thế giới đã biến thành thế nào rồi nhỉ?”
Quan Đồng đi tới trước máy tính trong thư phòng ngồi xuống.
……
Lưu Ngọc Cường mở mắt, từ trên ghế nằm ngồi dậy.
Y không nghi ngờ gì cũng đã sống sót qua điều quy tắc tận thế thứ 1.
Chỉ là lúc này trên mặt y thực sự không nhìn ra có bao nhiêu vui vẻ.
Y cầm điện thoại lên, trong khoảng thời gian y ngủ, trong nhóm Thanh Mai Hội đã gửi rất nhiều tin nhắn.
“Vượt qua rồi!”
“Nửa tháng sau sẽ là điều quy tắc thứ 2, thời gian gấp thật.”
“Ta thấy chúng ta phải sớm bố trí chút gì đó.”
“Mọi người nhìn giao diện chưa? Linh lực tâm thần của các ngươi là bao nhiêu?”
“Của ta là 11, cái này có tác dụng gì?”
“Ta là 15.”
“Sao linh lực tâm thần của ta chỉ có 9?”
Lưu Ngọc Cường không tiếp tục nhìn xuống nữa, y lặng lẽ mở thiết bị đầu cuối cá nhân của mình.
【Tên họ: Lưu Ngọc Cường】
【Biệt danh: Chưa thiết lập】
【Danh hiệu: Tạm thời chưa có】
【Linh lực tâm thần: 38】
【Thăng Hoa tệ: 100】
【Đánh giá thông tin sinh học tổng hợp: Hạ đẳng】
“Ta vậy mà có 38?”
Lưu Ngọc Cường nhìn thấy trị số linh lực tâm thần của mình, nhất thời giật mình.
Con số này cao hơn rất nhiều so với những gì người khác đăng trong nhóm.
Tuy không biết linh lực tâm thần này có tác dụng gì, nhưng trị số cao hẳn là chuyện tốt nhỉ?
Lưu Ngọc Cường nghĩ vậy, mở rương chứa đồ ra.
Bên trong có 2 món đồ.
【Kẹo bạc hà tỉnh táo】(1)
【Bảo rương sinh tồn · cấp Thanh Đồng】
Lưu Ngọc Cường nhìn viên kẹo bạc hà tỉnh táo còn lại, trầm mặc một lúc.
Y biết, so với một số người khác trong Thanh Mai Hội, số lượng kẹo y kiếm được đã không tính là nhiều.
Nhưng cuối cùng…
Lưu Ngọc Cường lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, mở bảo rương ra.
【Nhận được danh hiệu: Phá Tự Giả】
Phá Tự Giả?
Cái danh hiệu có cái tên hơi kỳ quái này khiến Lưu Ngọc Cường không hiểu ra sao.
Y không do dự, mở cửa hàng thăng hoa ra.
Nhìn thanh tìm kiếm duy nhất tồn tại trong giao diện, y nhớ tới quãng thời gian mình từng chẳng có gì.
Khi ấy y chỉ là một người giao hàng bình thường, mỗi ngày làm đều là công việc khuân vác cực nhọc, bên cạnh y chỉ có một đôi găng tay đã mài mòn.
Y ma xui quỷ khiến nhập 2 chữ “găng tay” vào thanh tìm kiếm.
Tìm kiếm, một kết quả hiện ra.
【Găng Tay Khổng Lực】: Một đôi găng tay ẩn chứa thần bí lực lượng
【Giá bán: 100 Thăng Hoa tệ】
“Cái này…”
Nhìn đôi găng tay xám trắng kia, Lưu Ngọc Cường sinh ra một loại xúc động khó hiểu.
Đây chính là thứ y muốn.
Y lựa chọn mua.
Đôi găng tay xám trắng kia xuất hiện trong tay, y nôn nóng không chờ nổi đeo lên.
Một luồng năng lượng kỳ dị dường như lưu động trong cơ thể, ngưng tụ lên đôi găng tay.
Lưu Ngọc Cường theo bản năng đấm một quyền xuống mặt bàn.
“Rắc!”
Một tiếng giòn vang, mặt bàn gỗ thật vậy mà nứt ra một khe…
Lưu Ngọc Cường trợn tròn hai mắt.
Y lại vung quyền nện xuống lần nữa, nhưng lần này mặt bàn lại không hề tổn hại chút nào.
“Là… luồng lực lượng kia…”
Lưu Ngọc Cường lập tức ý thức được điểm này, lại mở thiết bị đầu cuối cá nhân ra.
【Tên họ: Lưu Ngọc Cường】
【Biệt danh: Chưa thiết lập】
【Danh hiệu: Phá Tự Giả】
【Linh lực tâm thần: 0】
【Thăng Hoa tệ: 0】
【Đánh giá thông tin sinh học tổng hợp: Hạ đẳng】
Quả nhiên, linh lực tâm thần của y đã biến thành 0.
“Xem ra đôi găng tay này cần tiêu hao linh lực tâm thần mới có thể phát huy uy lực!” Lưu Ngọc Cường nhất thời kích động.
“Linh lực tâm thần càng cao, càng có thể phát huy lực lượng của đôi găng tay này!”
“Nhưng vì sao linh lực tâm thần lại có người nhiều người ít? Trong nhóm thậm chí còn có người chỉ có 1 chữ số…”
Lưu Ngọc Cường lại cầm điện thoại lên, nhìn những tin nhắn trong nhóm còn chưa xem.
Vấn đề y quan tâm, những hội viên không ngừng dùng kẹo bạc hà tỉnh táo, căn bản không ngủ kia, sớm đã nghiên cứu rõ ràng, đưa ra đáp án.
“Mọi người, hình như xảy ra vấn đề rồi… điểm linh lực tâm thần cao thấp của chúng ta, dường như có liên quan tới số lượng kẹo đã ăn.”
“Ta cũng phát hiện rồi, ăn kẹo càng nhiều, linh lực tâm thần càng ít!”
“Còn cả danh hiệu trong bảo rương cũng không giống nhau. Ta vừa nhận được tin, tất cả những ai từng ăn kẹo, danh hiệu đều là ‘Phá Tự Giả’. Còn những người không ăn kẹo mà sống sót, danh hiệu đều là ‘Thủ Tự Giả’!”
“Sao lại thế được?! Cái này không công bằng!”
“Chết tiệt, lần này phiền rồi. Nếu danh hiệu bị lộ ra ngoài, chẳng phải sẽ nói cho người khác biết chúng ta từng kiếm kẹo sao?”
“Mọi người bị sao vậy? Đừng quên trong Thanh Mai Hội chúng ta người trẻ nhất cũng hơn 40 rồi, nếu không ăn kẹo, trong hội có thể sống được mấy người?”
“Nói đúng lắm! Sống sót mới là quan trọng nhất, cái gì mà linh lực tâm thần ít đi, danh hiệu không giống nhau, thì có gì phải sợ! Đám huynh đệ tỷ muội trong Thanh Mai Hội chúng ta chỉ cần ôm thành một khối, thì không có gì phải sợ!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất