Bốn Mươi Chín Đầu Tận Thế Nguyên Tắc

Chương 28: Nguy hiểm ập đến bất ngờ

Chương 28: Nguy hiểm ập đến bất ngờ
Ngày thứ 3 sau khi quy tắc mạt thế thứ 3 có hiệu lực.
Quan Đồng ngồi trước bàn học, cảm nhận mức độ đói khát của thân thể mình.
“Rất đói, nhưng vẫn chưa đến mức không chống đỡ nổi.”
Không biết có phải vì giới hạn tâm linh lực cao hay không, Quan Đồng phát hiện năng lực cảm nhận thân thể của hắn mạnh hơn trước một chút.
Nếu số liệu hóa mức độ đói khát, vạch nguy hiểm là 90, hắn cảm thấy hiện tại mình đang ở khoảng 70, vẫn còn có thể cầm cự thêm một thời gian.
Nhưng người khác thì không được.
Đặc biệt là những người lớn tuổi, giới hạn tâm linh lực ít, cơ bản đến lúc ngày thứ 2 sắp kết thúc là đã bắt đầu phát điên đăng bài trên mạng rồi.
“Không ổn rồi, ta đã đói đến mức đầu váng mắt hoa, xem ra chỉ có thể từ bỏ thử thách thôi!”
“Nói cho mọi người một bài học bằng máu, nước tăng lực không nằm trong phạm vi của nước! Ta chỉ uống một ngụm thôi là hệ thống đã hiện thử thách thất bại rồi!!!”
“Người ở lầu trên... xin hỏi ngươi là người tối cổ à? Cái này ngay từ ngày đầu công bố quy tắc đã có người nói rồi mà...”
“Cái hộp thực phẩm chết tiệt kia vì sao lại không thể giao dịch chứ! Chị ta có tiền, hộp mua được lại không thể đưa cho ta dùng, đúng là hố cha!”
“Ta thì vẫn còn chịu nổi, chỉ sợ sau 15 ngày nội tạng bị đói đến suy kiệt, vậy thì phải làm sao?”
“Lo bị bệnh thì đến bệnh viện đi. Bây giờ toàn dân đều được chữa bệnh miễn phí rồi.”
“Đúng vậy, vì để giữ lại thêm được một ít dân số, hiện tại phía chính thức cái gì miễn phí được thì cơ bản đều miễn phí hết rồi. Không miễn phí được thì chúng ta cũng mua không nổi, người ta chỉ nhận giao dịch bằng vàng.”
“Kiên trì chính là thắng lợi! Đừng từ bỏ!!!”
“Các huynh đệ, cho các ngươi xem chiếc hamburger bí chế do ta tự làm, ngon lắm luôn. 【Siêu Đại Bá Mật Chấp.jpg】.”
“Khóa tài khoản cái đứa ở lầu trên đăng ảnh hamburger ngay!! Lập tức ngay bây giờ!!!”
Đối mặt với hoàn cảnh như thế này, ngoại trừ lên mạng tán gẫu để xả bớt cảm xúc ra, mọi người cũng chẳng có việc gì khác để làm.
Bản thân Quan Đồng thì có việc để làm, tâm linh lực khôi phục rồi thì viết chữ lên 【Vô Tự Thư】, dùng hết rồi thì tự mua vui, sống cũng coi như yên ổn.
Cứ như vậy đến tối ngày thứ 4, hắn liền cảm thấy có chút không ổn.
Không phải đói đến mức không chịu nổi, mà là tốc độ khôi phục tâm linh lực đã chậm đi.
Quan Đồng lên mạng tra một chút, sau đó phát hiện sớm đã có người nhận ra vấn đề này rồi. Tức là trạng thái thân thể càng kém, tốc độ khôi phục tâm linh lực càng chậm. Nếu là tình huống hấp hối, thậm chí còn ngừng khôi phục.
Đói thì không sao, nhưng tâm linh lực khôi phục chậm thì không được! Cái này thật sự sẽ ảnh hưởng thực tế đến “kế hoạch tạo tiền” của hắn.
Lập tức, hắn lấy từ hòm chứa của thiết bị đầu cuối ra một 【Hộp Thực Phẩm Cơ Bản】, mở ra xong nhận được một viên vitamin toàn hiệu.
Hắn há miệng nuốt xuống, có thể cảm nhận được viên thuốc nhanh chóng phân giải trong cơ thể, cung ứng năng lượng đến khắp toàn thân.
Chưa đến vài giây ngắn ngủi, Quan Đồng đã cảm thấy mình đầy máu sống lại, cảm giác đói đến choáng váng lúc trước hoàn toàn biến mất không còn tung tích.
“Đúng là đồ do thiết bị đầu cuối sản xuất có khác.” Trong lòng Quan Đồng cảm khái. Chờ sau này hắn có nhiều tiền hơn, nhất định sẽ ngay cả cơm cũng không ăn mỗi ngày nữa, chỉ 1 ngày dùng 1 viên này thôi, vừa đỡ phiền vừa khỏe mạnh.
Khôi phục hoàn toàn xong, Quan Đồng đang định tiếp tục làm việc, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
“Đinh đoong, đinh đoong.”
Ừm?
Trong lòng Quan Đồng giật thót, ai sẽ đến tìm hắn?
Hắn đi đến cửa, nhìn ra ngoài qua mắt mèo, chỉ thấy 2 thanh niên hơn 20 tuổi, đội mũ lưỡi trai, mặc đồng phục trắng của Sĩ Quan An Ninh đang đứng trước cửa nhà mình.
Quan Đồng thấy 2 người này đều rất xa lạ, tuyệt đối không phải người hắn quen biết.
Hắn không mở cửa, cũng không lên tiếng.
2 người ngoài cửa chờ chốc lát, sau đó 1 người vỗ cửa hô: “Mời mở cửa, chúng ta là người của cục an ninh, đến đây làm điều tra.”
Quan Đồng nghe vậy liền nhíu mày.
Lừa quỷ à, Sĩ Quan An Ninh nào lại nửa đêm lên cửa làm điều tra chứ.
Hắn vẫn không lên tiếng.
Lại qua một lúc, thanh niên còn lại dùng sức vỗ cửa.
Bộp bộp!
“Sĩ Quan An Ninh kiểm tra, mở cửa! Chúng ta biết trong nhà có người, ở ngoài đã nhìn thấy trong phòng còn sáng đèn rồi!”
Sáng đèn!
Quan Đồng cả kinh, nhìn về phía cửa sổ thư phòng.
Hắn vậy mà lại bỏ sót điểm này!
Bởi vì rèm cửa sổ thư phòng nhà hắn hơi mỏng, sẽ lọt sáng, ban đêm bật đèn thì ở dưới lầu cũng có thể nhìn thấy.
Mà sau quy tắc mạt thế thứ 1, hơn 1 phần 4 dân số đã bị cắt giảm trên diện rộng. Có thể tưởng tượng được, khu dân cư nơi Quan Đồng sống, không dám nói là 10 nhà thì 9 nhà trống, nhưng người sống sót cũng chẳng còn bao nhiêu.
Như vậy, ban đêm nhà hắn sáng đèn sẽ trở nên cực kỳ bắt mắt, sẽ nói cho người bên ngoài biết, nhà này vẫn còn người sống.
Nếu bên ngoài đã biết mình đang ở nhà, vậy Quan Đồng cũng không im lặng nữa.
Hắn cầm điện thoại lên, nhanh chóng gọi đến cục an ninh, đồng thời nói với cửa: “Cho dù các ngươi là Sĩ Quan An Ninh, cũng không thể tùy tiện vào nhà ta khám xét. Có giấy tờ khám xét không?”
2 người ngoài cửa nghe thấy giọng Quan Đồng, 1 người lập tức đáp: “Đương nhiên là có giấy tờ, ngươi mở cửa ra ta cho ngươi xem!”
“Ta hiện tại đã gọi đến cục an ninh, phải xác minh thân phận của các ngươi trước. Báo số hiệu Sĩ Quan An Ninh của các ngươi ra.”
“Cái gì?!”
“Ngươi còn không mở nữa, chúng ta sẽ cưỡng chế phá cửa khám xét!”
Quan Đồng mở loa ngoài điện thoại, lớn tiếng nói: “A lô, cục an ninh phải không, có người giả mạo Sĩ Quan An Ninh đến nhà ta, xin các ngươi lập tức cử người tới, địa chỉ là...”
“Đệt!”
“Thằng nhóc, ngươi cứ chờ đấy, đi!”
2 người trước cửa nghe thấy Quan Đồng trong nhà thật sự gọi điện đến cục an ninh, mỗi kẻ chửi 1 câu rồi nhanh chóng từ cầu thang bộ chạy xuống lầu.
Quan Đồng báo cáo xong thông tin với nhân viên trực tổng đài của cục an ninh, đặt điện thoại xuống, chân mày nhíu chặt.
2 kẻ này là thế nào?
Cướp sao? Nhưng hiện tại rất nhiều thứ quốc gia đều cung ứng miễn phí, có gì đáng để cướp chứ?
Cướp vàng sao? Nhưng khu dân cư Quan Đồng ở chỉ là khu bình thường, đâu phải khu nhà giàu, có mấy nhà để vàng chứ.
Cướp Thăng Hoa tệ? Càng không thể nào, thứ này căn bản không thể giao dịch....
Hay là nói, 2 thanh niên này bị quy tắc mạt thế làm cho tâm thái sụp đổ, muốn phạm tội ngẫu nhiên?
Tình huống như vậy không phải không có, nhưng phần lớn đều tập trung trong thời kỳ quy tắc thứ 1.
Sau khi quy tắc thứ 1 kết thúc, dưới sự trấn áp mạnh mẽ của phía chính thức, tội phạm ngẫu nhiên đã bị kiềm chế trên diện rộng.
Quan Đồng chân mày nhíu chặt, trong lòng hắn có một cảm giác bất an mãnh liệt.
Vừa là vì hắn không nghĩ ra mục đích của 2 thanh niên này.
Cũng là vì địa chỉ nhà hắn đã lộ, bị người ta nhắm vào.
“Không chú ý tới vấn đề chắn sáng của rèm cửa vào ban đêm, là sai sót của ta... hiện tại nhà này đã không thể ở nữa rồi, ta phải nhanh chóng tìm một chỗ ở khác!”
Vừa rồi trước khi chạy, có 1 thanh niên còn buông lời “ngươi cứ chờ đấy”, câu này có thể chỉ là lời hung hăng để giữ mặt mũi, nhưng cũng có thể là thật.
Quan Đồng cảm thấy nếu là thật, nói không chừng lần sau hắn ra ngoài mua đồ ăn sẽ bị chặn.
Đây tuyệt đối không phải chuyện tốt gì, bởi vì hiện tại hắn vẫn chưa có bao nhiêu sức chiến đấu.
“Cái bóng” của hắn không có thực thể, dùng để dọa người có lẽ còn được, nhưng nếu thật sự đao thật thương thật đánh nhau... vẫn là không được.
Rè rè rè!
Điện thoại rung lên, là điện thoại từ cục an ninh.
“Xin chào, chúng tôi đã cử 2 Sĩ Quan An Ninh qua đó, số hiệu lần lượt là A1221 và C3306.”
Quan Đồng cung cấp thông tin: “Ngay khi ta gọi điện đến cục an ninh, 2 kẻ đó đã sợ chạy mất rồi, nhưng hẳn là chưa chạy xa. Chúng mặc đồng phục Sĩ Quan An Ninh, đội mũ lưỡi trai, tuổi đều dưới 30.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất