Chương 570 Không ta gặp Trần Trường Sinh!
Tây Mạc.
Nơi đây khắp nơi đều là hoang mạc, cát vàng phủ kín cả bầu trời, gió lớn thổi quét, tạo nên cảnh tượng như một đại dương màu vàng óng. Những cồn cát nhấp nhô tựa như những con sóng lớn giữa trời đất. Mặt trời bị cát bụi che lấp, khiến cho không gian trở nên ảm đạm, thiếu ánh sáng, toát lên một cảm giác thê lương và hoang cổ.
Những dãy núi không nhiều lắm vắt ngang giữa trời đất, trông như những con rồng đồng đang uốn lượn. Trong thế giới này tồn tại một loại "Thế", khiến cho thần niệm có khả năng dò xét bị rút ngắn phạm vi đi rất nhiều.
Trần Trường Sinh hướng về phía Đông Thổ nhìn lại, nơi đó những ngôi chùa miếu lấm ta lấm tấm, ẩn hiện giữa một mảnh cát vàng. Sự huyền diệu của Phật môn tỏa ra ánh hào quang, trong hư không ẩn ẩn có tiếng tụng kinh truyền đến.
Nhưng ở Tây Thổ, nơi có những Phật môn cấp Chí Tôn như Linh Sơn Tự, sự huyền diệu của Phật môn nơi đó giống như một đại dương màu vàng óng từ từ dâng lên, tranh nhau phát sáng với mặt trời.
Truyện "Các Đồ Đệ Của Ta Đều Quá Nghịch Thiên Chương 570 Không ta gặp Trần Trường Sinh!" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này