Chương 23 Nụ hôn kiểu Pháp VS Bá Vương Ngạnh Thượng Cung!
Tối hôm đó.
Quán bar Trung Hoàn.
Trần Phong mời khách ăn mừng thăng chức.
Trong ghế booth có Long Cửu, Tống Tử Kiệt và Tào Đạt Hoa.
Lão Tào cũng được hưởng ké hào quang của Trần Phong, thuận lợi được đề bạt lên cảnh trưởng, điều vào Tổ Trọng Án.
Tống Tử Kiệt cũng nhờ công lao trong vụ tiền giả mà được thăng lên cảnh viên cao cấp.
2 người này, 1 văn 1 võ.
Lão Tào tâm tư kín kẽ, bảo mệnh là trên hết; Tống Tử Kiệt dám đánh dám liều, mạng lưới tình báo cực rộng.
Ban bệ nòng cốt tuyệt đối của Trần Phong chính thức thành hình.
Đang uống rượu, một làn hương nước hoa cao cấp mê người bỗng bay tới.
Hà Mẫn mặc một chiếc váy hai dây bó sát màu đỏ rượu, cổ chữ V khoét sâu, thướt tha bước tới.
“Trần đốc sát, chúc mừng thăng chức.”
Hà Mẫn mắt phượng quyến rũ, trực tiếp ngồi sát bên trái Trần Phong.
Cô cố ý hơi nghiêng người về phía trước.
Bộ ngực đầy đặn mềm mại không hề né tránh, dán chặt lên cánh tay rắn chắc của Trần Phong.
Đồng thời dưới gầm bàn, đôi chân dài miên man bọc tất đen siêu mỏng nhẹ nhàng cọ lên bắp chân Trần Phong.
Long Cửu ngồi bên phải Trần Phong lập tức xù lông.
Hôm nay Long Cửu mặc một bộ áo da quần da đen bó sát gợi cảm.
Đường cong chữ S nóng bỏng lộ rõ không sót chút nào.
Thấy Hà Mẫn trắng trợn chủ động dâng mình, Long Cửu hừ lạnh một tiếng.
Trực tiếp vươn tay ôm lấy cánh tay phải của Trần Phong.
2 cô gái một trái một phải kẹp Trần Phong ở giữa, cảm giác mềm mại kinh người truyền tới từ hai bên cánh tay.
“Cô Hà khách sáo rồi. Trần Phong là cấp dưới trực tiếp của tôi, cũng là người đàn ông của tôi, không cần người ngoài phải bận tâm.”
Long Cửu nâng ly rượu lên, trong mắt nồng nặc mùi thuốc súng.
Hà Mẫn che miệng cười duyên, hoàn toàn không chịu nhường.
Đôi chân dài bọc tất đen dưới gầm bàn ngược lại còn cọ càng hăng hơn.
“Long đốc sát nói đùa rồi. Trần Phong hiện giờ là người nổi bật của Tổ Trọng Án, sau này còn phải nhờ cô ‘chăm sóc’ anh ấy nhiều hơn, tôi kính cô một ly.” Hà Mẫn nâng ly vang đỏ, uống cạn một hơi.
2 tuyệt sắc mỹ nhân đối chọi gay gắt, tia lửa văng tung tóe, trong không khí tràn ngập mùi ghen tuông nồng nặc.
Tống Tử Kiệt thấy bầu không khí không ổn, vừa bưng ly định đứng dậy hòa giải.
Tào Đạt Hoa nhanh tay lẹ mắt, một tay đè vai Tống Tử Kiệt xuống, cưỡng ép kéo cậu ra khỏi ghế booth.
“A Kiệt, nghe chú khuyên một câu.”
Lão Tào lau mồ hôi lạnh trên trán, “Tuyệt đối đừng xen vào cuộc chiến giữa một người đàn ông và 2 người phụ nữ, rất dễ tan xương nát thịt.”
Lúc này, Vương Bất Hối buộc một chiếc tạp dề viền ren, bưng một đĩa đồ ăn vặt chạy tới.
Tiểu loli tinh ranh vô cùng, vừa tới gần đã ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc.
Đặt đĩa xuống, tùy tiện kiếm một cái cớ rồi chuồn mất còn nhanh hơn thỏ.
Hà Mẫn khẽ cười, hai má ửng lên sắc đỏ men say.
Cô nâng chiếc ly chân cao trên bàn, đưa đôi môi đỏ tới nhấp một ngụm.
Trên miệng ly thủy tinh lập tức in lại một dấu son đỏ tươi quyến rũ.
“Trần đốc sát, ly pha chế đặc biệt này ngon lắm, anh nếm thử đi.” Hà Mẫn thở ra như lan, giọng nói mềm mại đến mức khiến xương cốt người ta nhũn ra.
Ly rượu được đưa đến bên miệng.
Trần Phong nuốt nước bọt.
Kiểu dụ dỗ trắng trợn thế này, ai mà chịu nổi?
Vừa định đưa tay nhận lấy.
Chát!
Long Cửu bất ngờ chen ngang, giữa đường cướp mất ly rượu.
Ngửa chiếc cổ trắng nõn lên, uống cạn một hơi.
“Xì, bình thường thôi.”
Long Cửu khiêu khích hất cằm, nâng ly rượu trước mặt mình đưa cho Trần Phong, “Uống của em.”
Hà Mẫn không chịu yếu thế, một tay giật lấy ly của Long Cửu, cũng uống cạn một hơi.
Màn đấu rượu còn chưa kết thúc, ánh mắt Hà Mẫn chợt trở nên quyết liệt, như thể đã quyết chơi lớn.
Cô đột nhiên đứng bật dậy, hai tay ôm lấy má Trần Phong, nhắm mắt áp tới.
Chụt.
Đôi môi đỏ nóng bỏng mang theo hương hoa hồng trực tiếp in lên má trái Trần Phong.
Long Cửu nhìn đến ngây người.
Người phụ nữ này vì tranh đàn ông mà đúng là chẳng cần mặt mũi nữa!
“Cô… cô chơi ăn gian!”
Đáy mắt Long Cửu phủ lên một tầng hơi nước, tức đến nghiến răng.
Tuyệt đối không thể thua!
Long Cửu đã làm thì làm cho tới, trực tiếp Bá Vương Ngạnh Thượng Cung.
Hai tay cũng ôm lấy bên má phải của Trần Phong, đôi môi đỏ dùng sức hôn xuống.
Trái phải mỗi bên đều dính một cái.
Hương thơm nữ tính nồng đậm xộc thẳng vào mũi.
Trần Phong ngồi hưởng phúc Tề Nhân, trong lòng sướng đến tận trời.
Nhìn 2 dấu son đối xứng hai bên mặt Trần Phong, Long Cửu đắc ý nhướng mày.
Hà Mẫn hoàn toàn cuống lên.
Cô hít sâu một hơi, dứt khoát bất chấp tất cả.
Cả người như bạch tuộc lao vào lòng Trần Phong.
Hai tay ôm chặt cổ Trần Phong, đôi môi đỏ mềm mại xác định mục tiêu, trực tiếp chặn mạnh lên môi Trần Phong!
Nụ hôn sâu kiểu Pháp!
Rõ ràng Hà Mẫn vẫn là một tay mơ.
Hoàn toàn không có kỹ thuật gì, chỉ biết vụng về gặm cắn loạn xạ trên môi Trần Phong, căng thẳng đến mức ngay cả nhịp thở cũng rối tung.
Trần Phong lại là tay lão luyện từng trải trăm trận.
Miếng mỡ dâng tận miệng, nào có đạo lý không ăn?
Hắn trực tiếp đảo khách thành chủ.
Cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của Hà Mẫn.
Đầu lưỡi tiến thẳng vào trong, cuồng bạo cướp lấy vị ngọt trong miệng người phụ nữ.
Hương thơm ngọt dịu, mềm mại vô cùng.
Chưa đến nửa phút, Hà Mẫn đã bị hôn đến toàn thân mềm nhũn, đầu óc trống rỗng.
Ngay cả thở cũng không ra hơi, mềm oặt như bùn nhão dựa trên lồng ngực rắn chắc của Trần Phong.
Long Cửu ở bên cạnh cắn chặt môi đỏ, trơ mắt nhìn 2 người hôn nhau nồng nhiệt, hai má đỏ đến mức như sắp nhỏ máu, vậy mà quên cả lên tiếng ngăn cản.
Đột nhiên.
Ở góc tối bên cạnh, ánh sáng trắng lóe lên.
Một tia đèn flash cực kỳ yếu ớt.
5 giác quan Trần Phong nhạy bén, lập tức bắt được điểm bất thường này, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.
“A Kiệt! Lão Tào! Đè người đang chụp ảnh trong góc lại cho tôi!”
Tống Tử Kiệt và Tào Đạt Hoa một giây trước còn xem đến say sưa, nghe lệnh lập tức bật dậy, hung hăng như lang như hổ nhào về phía góc tối.
“Làm gì vậy! Thả tôi ra! Cảnh sát bắt người bừa bãi rồi!”
Tiếng hét chói tai của một người phụ nữ vang lên.
Những khách uống rượu xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn.
Trần Phong buông Hà Mẫn đang thở hổn hển trong lòng ra, sải bước đi tới.
“Bớt mẹ nó nói nhảm đi, từ đầu đến cuối ông đây chưa từng nói mình là cảnh sát. Cô nhận ra kiểu gì? Cô phóng viên săn tin.”
Ánh mắt Trần Phong sắc như dao.
Người phụ nữ bị đè trên bàn lập tức ngừng giãy giụa, trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Lúc này Trần Phong mới nhìn rõ dung mạo của cô.
Mái tóc xoăn sóng lớn xõa trên vai.
Nửa thân trên mặc một chiếc áo bó sát trễ vai nóng bỏng, bờ vai trắng nõn cùng xương quai xanh tinh xảo hoàn toàn lộ ra ngoài.
Nửa thân dưới là chiếc quần short jean ngắn tới sát mông, 2 đùi trắng nõn đầy đặn quả thực khiến người ta hoa mắt.
Môi đỏ rực như lửa, ngũ quan quyến rũ lại pha chút tinh quái.
Gương mặt này, quả thực giống hệt một nữ minh tinh gợi cảm họ Khưu nào đó ở kiếp trước.
Trần Phong giật lấy chiếc túi Chanel trong tay cô, lộn ngược rồi dùng sức giũ mạnh.
Lạch cạch.
Son môi, phấn nén, 2 miếng băng vệ sinh còn nguyên bao bì, cùng một chiếc máy quay DV cầm tay Sony đều rơi xuống mặt bàn.
Hắn mở thẻ công tác rơi bên cạnh ra.
Lạc Huệ Trân.
Trần Phong bật cười.
Đây chẳng phải nữ phóng viên tuyệt sắc thích đào tin giật gân nhất trong “Thử Đảm Long Uy” sao?
Khoảng thời gian này Trần Phong quá nổi bật, liên tục phá những vụ án lớn, trở thành nhân vật đình đám trong giới cảnh sát.
Không biết cô phóng viên nóng bỏng này nghe từ đâu rằng hắn thích đến quán bar này, vậy mà chuyên môn chạy tới phục kích, lén quay tin tình ái.
“Ngôi sao ngày mai của cảnh đội hẹn hò 2 mỹ nhân trong quán bar, cuồng nhiệt ôm hôn.” Tiêu đề này mà lên báo, chắc chắn bán sạch.
Trần Phong cầm máy quay DV lên, nhấn nút phát lại.
Toàn bộ cảnh quay độ nét cao Hà Mẫn chủ động dâng nụ hôn, Long Cửu cưỡng hôn, 3 người dây dưa vừa rồi đều được ghi lại bên trong.
Ngay cả chất lượng hình ảnh cũng chẳng chê vào đâu được.
“Lén quay đời tư của nhân viên công chức? Máy ông đây tịch thu, có ý kiến thì đi khiếu nại.”
Trần Phong rút băng ghi hình ra, nhét cả băng lẫn máy DV vào túi mình.
“Này! Anh có nói lý không vậy! Trả máy cho tôi!”
Lạc Huệ Trân tức đến giậm chân tại chỗ, bộ ngực cao ngất trước người cũng theo đó rung lên dữ dội.
Trần Phong lười để ý đến cô, quay người trở về ghế booth.
Kết quả vừa nhìn, chỗ ngồi trống không.
Hà Mẫn và Long Cửu đều biến mất.
Chỉ còn Vương Bất Hối đang thu dọn ly rượu.
“Người đâu?” Trần Phong ngẩn người.
“Cô Hà uống rượu dữ quá, chị Long cũng không chịu thua, 2 người đấu rượu xong thì dìu nhau đi rồi mà.” Vương Bất Hối chớp đôi mắt to vô tội.
Trần Phong vỗ mạnh đùi.
Mẹ nó, công cốc hết rồi!
Cứ tưởng tối nay có thể đưa cả 2 tuyệt sắc này về cùng một lượt làm một trận nhiều người, kết quả lại bị cô phóng viên này phá hỏng sạch!
Hắn vừa chửi vừa trở về căn hộ.
“Lạc Huệ Trân, món nợ này sớm muộn gì ông đây cũng tính lên đầu cô!”
……
Sáng hôm sau.
Trong căn hộ cao cấp của Long Cửu.
Ánh nắng rọi vào phòng ngủ.
Trên chiếc giường đôi Simmons rộng lớn.
Long Cửu xoa huyệt thái dương đang căng tức, chậm rãi mở mắt.
Trong lòng đang ôm một thân thể mềm mại đầy đặn.
Hà Mẫn co người như mèo con, ngủ ngon lành.
Quần áo của 2 người vứt lộn xộn đầy đất, trên người chỉ còn đồ lót, ôm nhau ngủ.
Tối qua đấu rượu uống quá chén, Long Cửu đã đưa Hà Mẫn về nhà.
2 người phụ nữ mượn men rượu trút hết nỗi lòng, dưới một hồi âm sai dương lệch, vậy mà nói hết mọi chuyện với nhau.
Tình địch biến thành bạn thân, quan hệ vậy mà kỳ tích dịu lại.