Cảnh Quan, Ta Thật Sự Không Bán Ma Túy! Ta Thật Sự Bán Đường Phèn!

Chương 42: Cần tiền, không cần mạng sao!

Chương 42: Cần tiền, không cần mạng sao!
Trong bầy, những kẻ nghiện đã xuống đơn đều ra sức khuyên Quý Ngôn đừng gửi hàng cho bọn hắn. Tất cả đều như vậy, không một ai ngoại lệ.
Nào là hàng, nào là khoản...
Không muốn!
Toàn bộ đều không muốn!
Quý Ngôn rốt cuộc có con đường an toàn hay không, bọn họ không hề hay biết.
Bọn họ chỉ biết rằng, một khi Quý Ngôn xuất môn gửi chuyển phát nhanh, đám Cảnh sát kia chắc chắn sẽ lần theo dấu vết tìm tới bọn họ!
Quá nguy hiểm!
Ngoài những người này ra, những người khác trong bầy đều im lặng không nói.
Họ đều đang quan sát xem bước tiếp theo Quý Ngôn sẽ nói gì, làm gì.
Thấy phản ứng của những người trong bầy vẫn chưa đủ, Quý Ngôn cảm thấy như vậy còn chưa đủ đô!
Đương nhiên là chưa đủ rồi!
Còn chưa có ai tìm đến hắn để mua hàng cơ mà!
Thế là, Quý Ngôn quyết định thêm chút mắm muối.
"Khụ khụ, các ngươi không phát hiện ra sao, đám y phục thường trong hình kia phần lớn đều đã rời đi rồi?"
"Vì sao bọn họ không phải nhìn chằm chằm ta?"
"Con đường này tuyệt đối an toàn, tuyệt đối sẽ không bị tra!"
Quý Ngôn nở nụ cười xấu xa trên môi, không chỉ nói mấy câu đó, mà còn trực tiếp @ hết những người đó trong đám.
Chính là những kẻ nghiện đã trả đủ tiền nhưng vẫn chưa được giao hàng.
Không @ thì thôi, chứ @ một cái là đám con nghiện liền "phá phòng" ngay.
Từng tên từng tên một như chim sợ cành cong, nhao nhao chửi ầm lên với Quý Ngôn.
"Cmn, tự dưng @ bố mày làm gì!"
"Lão ca, ta với ngươi chẳng oán chẳng thù, giờ ta không cần, cầu xin ngươi lui khoản, ngươi đừng đẩy ta xuống hố lửa!"
"Huynh đệ, nếu như ta có chuyện gì vì cái con đường của ngươi, tổn thất này ai gánh?"
"Ngươi đã bị Cảnh sát để ý rồi, ngươi đừng gửi đồ cho ta."
"Ai tmd biết con đường của ngươi là cái gì? Đừng hại ta!"
"Ta nói là ta không cần nữa, ngươi điếc à?"
"... "
Giờ phút này, bọn họ không hề muốn dính dáng gì tới Quý Ngôn.
Việc Quý Ngôn @ bọn họ trong đám chẳng phải là muốn gửi hàng cho bọn họ hay sao? Trong mắt họ, việc này chẳng khác nào hại người.
Chưa nói đến việc "chuyển biến tốt đẹp", đám người này trực tiếp mắng cho Quý Ngôn một trận.
Mặc kệ con đường của Quý Ngôn là cái gì, muốn gửi hàng cho họ thì chẳng phải là phải ra ngoài hay sao?
Xuất môn, chẳng phải là có khả năng bị Cảnh sát dòm ngó hay sao?
Quý Ngôn thì không sao, con đường cũng không sao, nhưng địa chỉ của bọn họ thì có sao!
Nếu như đám hàng kia cùng địa chỉ của bọn họ cùng nhau rơi vào tay Cảnh sát...
Thì người xui xẻo chẳng phải vẫn là bọn họ sao?
Còn tmd giao hàng á?
Còn tmd tuyệt đối an toàn á?
Đây chẳng phải là coi bọn họ là lũ ngốc tinh khiết hay sao?
Quý Ngôn gửi đồ cho bọn họ, bọn họ rất có thể sẽ gặp chuyện.
Ngươi không an toàn a!
Thấy đám con nghiện chửi ầm lên với mình, Quý Ngôn cũng chẳng hề tức giận.
@ bọn họ, cũng chỉ là thấy vui mà thôi.
Còn nữa là muốn "xoát xoát mặt" cho cái "con đường" của mình trong đám.
Hắn vẫn luôn nhớ rõ sơ tâm của mình là kiếm thêm một khoản tiền từ đám người này.
Quý Ngôn không phản ứng những người đó, mà tiếp tục rải rắc tin tức về "con đường" và hàng hóa của mình trong đám.
Hấp dẫn những người khác đến mua đồ của hắn.
Những người chưa trả tiền trong bầy nhanh chóng thảo luận sôi nổi.
"Chờ đã, chẳng phải lão ca này nói Cảnh sát đi rồi sao? Vậy chẳng phải là nói hắn không còn bị Cảnh sát nhắm tới nữa sao?"
"Vậy chẳng phải là hắn vẫn có thể tiếp tục giao hàng sao?"
"Cảnh sát theo dõi cũng sẽ không tùy tiện rời đi chứ? Vậy là vì sao?"
"Vậy câu nói của huynh đệ có hàm ý khác..."
"Huynh đệ, ngươi có thể nói rõ hơn được không, con đường của ngươi có phải là có quan hệ với "mặt trên" hay không?"
"..."
Những kẻ nghiện chưa từng xuống đơn bên chỗ Quý Ngôn đều cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, khó mà kìm nén.
Họ không ngừng suy tính lời nói của Quý Ngôn.
Đám y phục thường kia theo dõi Quý Ngôn rồi rời đi, lẽ nào con đường của Quý Ngôn là con đường của "phía trên"?
Cho nên Cảnh sát mới không bắt hắn, hắn còn dám cam đoan con đường của mình trăm phần trăm an toàn?
Những nghi hoặc này quấy nhiễu trong lòng những người này, không ít người @ Quý Ngôn yêu cầu hắn giải thích rõ ràng.
Bất quá, Quý Ngôn hoàn toàn làm lơ những người @ này.
Cứ không nói rõ đó.
Chỉ có nói chuyện kiểu này, đám con nghiện mới thêm phần hiếu kỳ!
Thấy Quý Ngôn không trả lời thẳng, đám người trong bầy càng thêm hứng thú với "con đường" của Quý Ngôn.
Mỗi người đều bàn tán xem đó là con đường gì.
Còn những người đã trả tiền thì sao? Thấy Quý Ngôn không hề đả động gì đến việc giao hàng cho họ nữa, liền vội vàng ẩn thân lặn mất tăm.
Họ rất sợ Quý Ngôn bất ngờ nổi hứng lên rồi gửi đồ cho họ.
Bởi vì những người trong bầy đều khá sợ chọc giận Quý Ngôn, nên không một ai dám hé răng.
Do đó, những người đang thảo luận rôm rả trong đám đều là những kẻ nghiện chưa từng mua hàng của Quý Ngôn.
Đương nhiên, Quý Ngôn hết sức hài lòng với cục diện trong bầy hiện tại.
Đây chẳng phải là một đám "rau hẹ" mới hay sao?
Trước đây Quý Ngôn chưa lừa được tiền của họ, trong lòng rất tiếc hận.
Bây giờ đám "rau hẹ" này cuối cùng cũng bị hắn lừa cho què quặt rồi.
Không cắt bây giờ thì còn chờ đến bao giờ?
Để giữ sự thần bí, Quý Ngôn không tiếp tục nói về chuyện mình có "con đường" trong đám nữa.
Hắn muốn khiến đám "rau hẹ" mới này không thể kiểm soát được sự hiếu kỳ trong lòng mình.
Vì vậy, những người chưa từng mua hàng bên chỗ Quý Ngôn đều đang thảo luận về "con đường" của hắn.
"Ta thấy huynh đệ này làm ăn cũng ổn, ta hơi muốn mua bên chỗ hắn!"
"Lâu lắm rồi không có hàng, ta nghiện chết mất!"
"Con đường của lão ca này chắc chắn là có liên quan đến "mặt trên"!"
"Chắc chắn rồi! Nếu không đám y phục thường kia có thể đi sao?"
"Muốn ra tay..."
"Hay là cứ thử xem? Cảm giác lão ca này sẽ không gạt mình đâu!"
"..."
Sau một hồi thảo luận, không ít người trong bầy đều muốn mua hàng bên chỗ Quý Ngôn.
Họ càng tò mò đến phát điên về cái "đường dây" mà Quý Ngôn nói.
Mỗi người đều bàn tán xem đường dây này của Quý Ngôn có phải là người của "phía trên" hay không.
Không khí thảo luận trong bầy vô cùng sôi nổi.
Còn những kẻ nghiện đã trả tiền bên chỗ Quý Ngôn thì lại quyết tâm không mua nữa.
Quý Ngôn này rõ ràng là "cần tiền không cần mạng" mà!
Không, phải nói là không cần mạng của bọn họ mới đúng.
Chỉ cần bọn họ bị phát hiện thôi thì xác định là "toang" rồi!
Chỉ tiếc là những người này không dám nói thẳng ra những lời này trong đám.
Dù sao bây giờ địa chỉ, đơn đặt hàng các thứ vẫn còn nằm trong tay Quý Ngôn.
Nếu như họ cản trở Quý Ngôn làm ăn phát tài, Quý Ngôn sẽ "điểm" mặt những người này...
Vậy thì "xong con bê" rồi còn gì?
Thế là, những người này đều cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Họ hoàn toàn không dám nhắc nhở người khác đừng mua hàng bên chỗ Quý Ngôn.
Cùng lúc đó, Quý Ngôn cũng đoán được tâm tư của những người này.
Hắn hết sức hài lòng với cục diện trong bầy hiện tại.
"Không tệ, coi như các ngươi có chút nhãn lực độc đáo!"
"Nào có cái gì con đường chứ, chỉ là dọa các ngươi một chút thôi mà..."
Quý Ngôn nhìn màn hình máy tính và trào phúng nói.
Trong mắt tràn đầy sự khinh thường.
Tiếp theo, Quý Ngôn liền chuẩn bị ngồi ở nhà và chờ khách đến cửa.
Kế hoạch mà hắn nghĩ ra trước đó, đến đây cũng coi như là kết thúc.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất