Chương 22 Thiên phú hệ quy tắc hiếm nhất!
Trên trời.
Vô số ống kính đều chĩa thẳng về phía tế đàn.
Tuy khoảng cách rất xa, nhưng độ phân giải siêu cao cũng chẳng khác nào dí sát mặt mà quay.
Ghi lại từng biểu cảm nhỏ nhặt nhất trên gương mặt mỗi học sinh.
Chỉ là.
Sau khi tất cả camera xoay một vòng, không ngoại lệ.
Đều đồng loạt hướng về Phương Thanh Trần.
Bắt đầu đặc tả.
Không còn cách nào khác, thật sự là quá đẹp trai.
Hơn nữa, sau khi trùng sinh, không còn cái khí chất nửa sống nửa chết của một con liếm chó nữa.
Ngược lại, nhất cử nhất động đều tao nhã vô cùng.
Tỏa ra một phong thái cao quý như công tử quý tộc.
Đặc biệt còn mang theo một cỗ khí tức thiết huyết khó mà hình dung.
Hắn đứng giữa đám học sinh này, giống hệt hạc giữa bầy gà.
Muốn không bị chú ý cũng khó.
Trong các phòng livestream lớn, màn hình cũng điên cuồng lướt bình luận.
“Đệt, thằng này sao lại đẹp trai y như ta vậy!”
“Wa, tiểu ca ca đẹp trai quá đi, chị không chê ngươi nhỏ đâu!”
“3 phút, ta muốn toàn bộ thông tin của tiểu ca ca này.”
“Liếc mắt một cái xác định là Phương Thanh Trần của trường số 7, liếm chó nổi tiếng.”
“Không tin! Đẹp trai thế này mà còn phải đi làm liếm chó? Đúng là đảo ngược càn khôn.”
“Đệt, đúng là hắn thật!”
“Các ngươi nói xem hắn có thể thức tỉnh thiên phú gì?”
“Hắn đã đẹp trai thế này rồi, nếu còn thức tỉnh thiên phú trâu bò nữa thì huynh đệ sống sao nổi, đương nhiên là không có thiên phú!”
“Không có thiên phú....”
“Không có thiên phú....”
“....”
Các loại bình luận bay loạn đầy trời.
Khắp màn hình đều là mùi chua nồng nặc.
Chưa đến 3 phút, liếm chó Phương Thanh Trần đã xông thẳng lên bảng hot search của Âm Phù.
Chỉ xếp dưới quốc dân bạch nguyệt quang Lục Thanh Thiển.
Trên sân thể dục trường số 7.
Đám học sinh vừa cầm điện thoại, dẫn đầu xung phong trên app Âm Phù.
Vừa bàn tán sôi nổi đến khí thế ngất trời.
“He he, cuối cùng cũng đến lượt con liếm chó này rồi, liếm chó thôi mà, cùng lắm thiên phú cấp E!”
“Có khi nào hắn chẳng có thiên phú gì không, liếm đến cuối cùng lại tay trắng?”
“Chuẩn khỏi chỉnh!”
“Đừng thấy giờ hắn đắc ý, lát nữa phát hiện thiên phú rác rưởi, e là có mà khóc.”
“Nếu loại người như hắn mà cũng thức tỉnh được thiên phú lợi hại, ta lập tức quỳ ở đây dập đầu cho hắn một cái.”
“Ta cũng dập!”
Phàm là học sinh quen biết Phương Thanh Trần, ai nấy đều âm dương quái khí.
Giống như hắn là kẻ thù của bọn họ vậy, ra sức châm chọc mỉa mai.
Ngoại trừ Lục Thanh Thiển, chẳng ai mong Phương Thanh Trần được tốt đẹp.
Lâm Vãn Tinh trong lòng cũng vô cùng mâu thuẫn.
Vừa hy vọng Phương Thanh Trần có thể thức tỉnh được một thiên phú không tệ.
Lại vừa không muốn hắn vượt qua mình.
Để bản thân tiếp tục duy trì cảm giác ưu việt.
Cực kỳ bệnh hoạn.
Trần Quốc Vinh đã quay trở lại chỗ ngồi.
Nhìn đứa con trai của lão hữu trên đài.
Ánh mắt y cũng vô cùng phức tạp.
“Thanh Trần, tranh cho cha ngươi một hơi đi.”
Ngay lúc y đang cảm khái.
Lâm Lão bên cạnh chợt lên tiếng.
“Lão Trần, tỉnh Giang Nam chúng ta có phải đã 3 4 năm rồi không có học sinh thức tỉnh thiên phú võ đạo hệ quy tắc?”
“Ngươi nói năm nay, có khi nào....”
Trong đáy mắt ông tràn đầy mong đợi.
Vừa nghe lời này.
Trần Quốc Vinh chấn động toàn thân.
Ba chữ hệ quy tắc kia giống như một cây búa nặng, nện mạnh vào lòng y.
Y cười khổ lắc đầu.
“Lâm Lão, ngài đâu phải không biết thiên phú hệ quy tắc hiếm đến mức nào!”
“Cho dù là thiên phú hệ quy tắc cấp A thấp nhất, cũng hiếm hơn cả thiên phú chiến đấu cấp SS.”
“Đại Hạ Quốc chúng ta, mỗi năm có mấy chục triệu học sinh tham gia võ khảo.”
“Cũng chưa chắc có nổi 1 người thức tỉnh thiên phú võ đạo hệ quy tắc.”
Thiên phú hệ quy tắc cực kỳ đặc thù, hễ thức tỉnh, khởi điểm chính là thiên phú cấp A!
Hơn nữa đúng như tên gọi.
Năng lực của từng loại đều nghịch thiên đến cực điểm, liên quan tới tầng diện quy tắc.
Cho dù là thiên phú cấp A, cũng có thực lực sánh ngang với thiên phú chiến đấu cấp SS.
Mà thiên phú hệ quy tắc cấp S, lại càng ngang với thiên phú cấp SSS của các hệ khác!
Từ năm đầu võ đạo đến nay, mỗi người sở hữu thiên phú hệ quy tắc từng xuất hiện, thực lực đều cường đại vô cùng.
Người nào có thể sống đến hiện tại, ít nhất đều là cảnh giới Võ Thánh!
Thậm chí còn nghe đồn, trong mấy vị Võ Thần mạnh nhất của Đại Hạ Quốc, có 2 vị là người sở hữu thiên phú hệ quy tắc cấp S.
Lâm Giang Thị có nhiều trường võ cao như vậy, nhiều năm qua, học sinh sở hữu thiên phú võ đạo cấp S, thậm chí cấp SS cũng từng xuất hiện.
Nhưng lại chưa từng có lấy 1 học sinh hệ quy tắc nào.
Đủ thấy nó hiếm đến mức nào!
Y thậm chí còn chẳng dám mơ tưởng trường số 7 có học sinh thức tỉnh thiên phú hệ quy tắc.
Trần Quốc Vinh hung hăng liếc nhìn Lâm Lão đang đầy vẻ tiếc nuối.
Trong lòng thầm mắng.
“Lão già này, mẹ nó cũng tham thật đấy.”
“Đã thức tỉnh được 1 thiên phú võ đạo cấp S rồi, biết đủ đi.”
“Còn hệ quy tắc nữa, ngươi cũng không sợ nghẹn chết!”
“Nếu lão tử bây giờ còn ở trong quân ngũ, đã sớm cho ngươi một cước đá xuống mương rồi!”
.....
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Nửa phút thời gian, từng chút từng chút một tiêu tán.
Di tích dưới lòng đất, phòng họp nhà họ Đường, các phòng livestream lớn, trên sân thể dục.....
Hơn nửa số ánh mắt đều hội tụ lên người Phương Thanh Trần trên tế đàn thức tỉnh.
Sân thể dục vốn đang ồn ào, bất tri bất giác trở nên tĩnh lặng như tờ.
Mọi người vô thức nín thở tập trung.
Lặng chờ kết quả xuất hiện!
Đúng lúc 30 giây vừa trôi hết.
Ong!
Trên tế đàn thức tỉnh bên trái Phương Thanh Trần.
Một thiếu nữ đeo kính, lam quang bao phủ trên người nàng chợt biến đổi, nở rộ thành quang mang màu đỏ!
Cùng lúc đó!
Ngoại trừ Phương Thanh Trần ra!
8 tế đàn thức tỉnh còn lại cũng đồng loạt bừng lên đủ loại ánh sáng!
Lam, lục, hồng 3 màu đan xen lẫn nhau!
9 học sinh cùng bước lên đài với Phương Thanh Trần, vậy mà tất cả đều thức tỉnh thiên phú võ đạo!
Trong đó thậm chí còn có 1 thiên phú cấp B!
Từng trận tiếng reo hò vui sướng vang lên trên đài.
Nhưng mà!
Dưới sân thể dục phía dưới, vẫn là một mảnh tĩnh mịch.
Không ai hoan hô cho bọn họ.
Cũng không ai để ý tới bọn họ.
Ngay cả bình luận trong các phòng livestream lớn cũng dừng lại.
Tất cả mọi người đều khó hiểu nhìn về tế đàn nơi Phương Thanh Trần đứng.
Bởi vì!
Không biết vì sao.
Lúc này Phương Thanh Trần vẫn giữ tư thế hai tay chạm vào quả cầu kim loại.
Mà thủy lam sắc quang mang bao phủ trên người hắn.
Cũng không hề có chút biến hóa nào.
Không đổi màu vì thức tỉnh thiên phú, cũng không phai đi vì không có thiên phú.
Giống như rơi vào trạng thái đứng yên vậy.
“Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Tế đàn thức tỉnh sao không có biến hóa?”
“Có phải bị treo máy rồi không?”
“Đá một cước là được chứ gì?”
Có người thật sự không chịu nổi bầu không khí yên lặng như chết này.
Khẽ lẩm bẩm.
Cảnh tượng chưa từng xuất hiện này khiến tất cả mọi người đều ngơ ngác!
Lục Thanh Thiển siết chặt góc áo, thần sắc căng thẳng vô cùng.
Trên mặt Lâm Vãn Tinh cũng là nửa mừng nửa lo.
Trên trời, rất nhiều phóng viên trẻ phụ trách thuyết minh, thấy Phương Thanh Trần chậm chạp không có động tĩnh.
Cũng bắt đầu có chút mất kiên nhẫn.
Đồng loạt nghi ngờ.
“Tế đàn thức tỉnh của trường số 7, không phải là hết năng lượng rồi chứ?”
“Các bạn học trong phòng livestream, lúc chọn trường nhất định phải sáng mắt lên, chọn trường có lực lượng sư tư hùng hậu.”
Nhưng cũng có mấy phóng viên lão làng tư lịch cực sâu, dường như đã nghĩ ra điều gì đó.
Trên mặt dần lộ ra thần sắc chấn kinh.
“Chẳng lẽ đây là....”