Chương 35: Ngươi là giặt tay à? Thi văn hóa
Ánh mắt hậm hực, sắc bén nhìn chằm chằm vào Phương Thanh Trần.
Chỉ có điều, trừng suốt nửa ngày, mắt cũng mỏi cả rồi.
Vô dụng.
Phương Thanh Trần lười đến mức ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Bên cạnh Lâm Vãn Tinh.
Cố Đình Đình mặt mày như mang mối thù sâu nặng, gặm cái bánh bao trong tay như nhai sáp.
“Dở quá.”
“Dở quá đi mất, chẳng có tí vị gì cả.”
“Vẫn là bánh bao thịt nhà Phương Thanh Trần làm ngon hơn.”
“Ăn xong cảm giác cả người đều có sức.”
“Vãn Tinh, ngươi nói xem, sườn nướng trong đó của hắn, có ngon không?”
Nàng vừa ăn vừa nhìn hộp cơm trên bàn Lục Thanh Thiển.
Ăn bánh bao mà cũng không cần uống nước nữa.
Lâm Vãn Tinh cũng lén lút nuốt một ngụm nước bọt.
Liếc nàng một cái.
“Ăn cơm cũng không chặn nổi cái miệng của ngươi.”
“Đừng nhớ thương nữa, sau này ngươi cũng không có mà ăn đâu.”
Cố Đình Đình ngậm nửa cái bánh bao trong miệng, ngơ ngác nhìn Lâm Vãn Tinh.
“Ưm sá?”
“Bởi vì Phương Thanh Trần đã chặn tài khoản bong bóng xanh của ta rồi.”
Bốp!
Lâm Vãn Tinh tức giận vỗ mạnh lên bàn.
Quăng cây bút máy đã bị bóp méo trong tay ra ngoài.
Tiếp đó đứng phắt dậy, đôi chân dài đẩy ghế cọ xuống mặt đất, phát ra âm thanh chói tai.
Thấy hoa khôi họ Lâm nổi giận, đám bạn học trong lớp đều ngầm hiểu ý.
Thi nhau xem náo nhiệt.
Đương nhiên.
Khi thấy con chó liếm số 1 của nàng dường như đã có dấu hiệu bỏ cuộc.
Cũng có không ít nam sinh động tâm tư.
Ngươi không liếm nữa à?
Vậy cái mâm này, để ta đỡ cho!
Đây chính là hoa khôi có thiên phú võ đạo cấp A đó!
Lỡ như thành công thì sao?
Chẳng phải sẽ cất cánh luôn à?
Đương nhiên phần lớn cũng chỉ là có ý nghĩ đó thôi.
Soi gương xong, cũng tự mình từ bỏ.
Chỉ có Trương Đại Phi và Mã Anh Kỳ, là ngoài Phương Thanh Trần ra.
Có thiên phú võ đạo cao nhất lớp 7.
Thức tỉnh thiên phú cấp C.
Bình thường thành tích giờ võ đạo và thể năng cũng nằm trong top 10 của lớp.
Học kỳ sau chắc chắn vào lớp tinh anh võ đạo.
Dường như là cảm thấy thiên phú của mình cũng không tệ lắm.
Có thể cùng thiên phú cấp A bẻ cổ tay một phen.
Như làm ảo thuật, từ trong ngăn bàn lấy ra đủ loại bữa sáng dinh dưỡng.
Mỗi người đều xán lại gần.
Trương Đại Phi gượng gạo kiếm chuyện.
“Lâm Vãn Tinh, ngươi còn chưa ăn sáng nhỉ, phần này ta mời ngươi.”
Mã Anh Kỳ thì khá láu cá, bắt chước Phương Thanh Trần.
“Bạn học Lâm, cảm ơn ngươi mấy hôm trước đã giúp ta giải bài, phần bữa sáng này coi như quà cảm tạ.”
Lâm Vãn Tinh lộ ra ánh mắt như nhìn rác rưởi.
Chỉ nói 1 chữ.
“Cút.”
Nói xong, mang theo một trận hương gió, đi ra ngoài phòng học.
Khóe mắt liếc về chỗ ngồi của Phương Thanh Trần và Lục Thanh Thiển.
Phát hiện động tĩnh lớn như vậy mà Phương Thanh Trần vẫn chẳng hề ngẩng đầu lên.
Trong lòng càng tức hơn.
[Phương Thanh Trần, có phải ngươi cảm thấy, thức tỉnh thiên phú hệ quy tắc thì ghê gớm lắm rồi không.]
[Có phải ngươi cho rằng thiên phú cấp S của Lục Thanh Thiển là có thể vượt qua tất cả mọi người!]
[Ngươi sai rồi! Ngươi căn bản không biết thiên phú phân thân của ta mạnh đến mức nào!]
[Đợi hôm nay kỳ khảo thí kết thúc, ta sẽ cho ngươi biết, suy nghĩ của ngươi sai đến mức thái quá cỡ nào!]
Nàng hùng hổ rời đi.
Cái đuôi nhỏ Cố Đình Đình cũng vội vàng đuổi theo ra ngoài.
“Ê, Vãn Tinh chờ ta với, bữa sáng của 2 tên đó tuy không bằng thứ Phương Thanh Trần mang tới, nhưng không ăn thì phí lắm a, ta còn chưa no nữa....”
Ha ha ha.....
Thấy Lâm Vãn Tinh đi rồi, trong lớp lập tức bùng nổ từng tràng cười nhạo.
Trương Đại Phi và Mã Anh Kỳ 2 người giống như cặp đại tiểu vương, đứng trước bàn học của Lâm Vãn Tinh.
Cực kỳ xấu hổ nhìn bữa sáng trong tay.
Hận không thể lập tức úp nó lên mặt mình.
Sau khi xám xịt quay về chỗ ngồi.
2 người vừa mới làm liên khâm chưa tới hơn 10 giây.
Ngược lại đã cùng chung kẻ địch.
“Chết tiệt!”
“Đều tại cái tên Phương Thanh Trần đó, mấy năm nay nuôi khẩu vị của Lâm Vãn Tinh quá kén.”
“Trước kia ngày nào cũng mang cho nàng, ước chừng toàn là bữa sáng hơn 100 tệ ở tửu lâu lớn.”
“Phần siêu bữa sáng dinh dưỡng này của ta đáng giá mấy chục tệ một phần, ta còn chẳng nỡ ăn, nàng lại còn chê?”
“Gia cảnh kiểu gì vậy!”
“Để cái tên Phương Thanh Trần đó giả bộ sói đuôi to, kỳ thi võ đạo chiều nay, nhất định phải hung hăng hành hắn một trận.”
2 người tức tối bất bình.
Chuẩn bị tới lúc thi võ đạo buổi chiều, sẽ cho Phương Thanh Trần đẹp mặt.
Thiên phú cấp A [Giản Dị] của Phương Thanh Trần, sau khi được các trang video lớn lên men.
Độ hot đã dần dần giảm xuống.
Hiệu quả và tính thực dụng, mọi người khi lướt mạng cũng đều xem qua rất nhiều video phân tích của blogger.
Vầng hào quang vô địch của thiên phú hệ quy tắc đã biến mất không thấy đâu nữa, học sinh trường số 7 đối với chuyện này có thể nói là đã hết mộng tưởng rồi.
Danh tiếng của Phương Thanh Trần, cũng chỉ trong vòng 3 ngày.
Từ ngôi sao mới nổi của võ đạo, lại lần nữa biến thành tên Phương liếm chó vô dụng.
Cho dù là một vài học sinh có thiên phú võ đạo cấp C cấp D.
Cũng tìm lại được tự tin.
Cảm thấy mình có năng lực bẻ cổ tay với Phương Thanh Trần một phen.
Dù sao ai ai cũng biết, Phương Thanh Trần chỉ là thể năng hư cao, võ học thì nát bét.
Chẳng qua chỉ là một bao máu lớn chịu đòn khá hơn một chút mà thôi.
......
“Ta ăn no rồi.”
“Cảm ơn bữa sáng của ngươi, thật sự rất ngon.”
Lục Thanh Thiển đặt đũa xuống.
Lấy khăn tay ra lau môi.
Nhìn bụng dưới của nàng vẫn phẳng lì như cũ.
Phương Thanh Trần nuốt một ngụm nước bọt.
“Ăn khỏe, có lẽ cũng là một loại thiên phú nhỉ?”
Mặc dù ngày thức tỉnh đó, hắn đã hơi được lĩnh giáo qua sức ăn của Lục Thanh Thiển.
Nhưng bây giờ xem ra, vẫn là quá bảo thủ rồi.
Nguyên một hộp cơm, một phần lớn sườn nướng làm từ sườn dị thú cấp C.
Đủ tới 1 cân sườn thịt dị thú cấp C.
Cùng với đĩa rau dinh dưỡng được nuôi trồng bằng công nghệ sinh học.
Và cơm gạo Long Nha được cung ứng đặc biệt giới hạn toàn quốc.
Lượng đủ cho 3 thanh niên trai tráng ăn.
Một mình nàng, vậy mà cứ âm thầm không tiếng động ăn sạch trơn như thế!
Hơn nữa nhìn tình hình sạch bong bên trong hộp cơm.
Dường như có thêm chút nữa, nàng cũng vẫn ăn được?
Thiếu nữ tự bế ham ăn kiểu gì đây.
Trong nhà không có chút tiền, đúng là nuôi không nổi thật.
“Đây, đồng phục của ngươi.”
Phương Thanh Trần còn đang cảm khái.
Lục Thanh Thiển đã từ trong ngăn bàn, lấy đồng phục của Phương Thanh Trần ra.
Gấp chỉnh tề ngăn nắp.
Mang theo mùi thơm nhàn nhạt của bột giặt.
Phương Thanh Trần thuần thục mặc lên người, thuận miệng hỏi một câu.
“Ngươi là giặt tay à?”
Lục Thanh Thiển nhìn Phương Thanh Trần như nhìn người quái lạ.
“Nhà ngươi không có máy giặt sao?”
“Ờ... có lẽ vậy.”
...
Thời gian rất nhanh, đã tới 8 giờ.
Các bạn học đều đã ngồi yên trong lớp.
Lâm Vãn Tinh cũng quay lại rồi.
Đi ra ngoài một vòng, dường như đã nghĩ thông chuyện gì đó.
Cũng không quay đầu nhìn nữa.
Biểu cảm cũng khôi phục vẻ lạnh lùng.
Ngồi ngay ngắn trên ghế.
Khí tràng mạnh mẽ, tràn đầy tự tin.
Nhìn bộ dáng kia, giống như đã bước ra khỏi cú sốc vì mất đi chó liếm.
Lại trở về thành hoa khôi lạnh lùng như trước kia.
Phó Hiệu Trưởng Hoàng mặt đầy gió xuân, mặc một bộ váy công sở màu xám, đôi giày gót thấp dưới chân gõ cộp cộp.
Ôm chồng đề thi dày cộp bước vào.
Đi lên bục giảng.
Trong phòng học lập tức yên tĩnh trở lại.
Khóe môi bà mang theo ý cười.
Rất hài lòng đảo mắt một vòng trên người Phương Thanh Trần, Lục Thanh Thiển, Lâm Vãn Tinh.
Lúc này biểu cảm mới trở nên nghiêm túc.
Đẩy lại cặp kính gọng vàng.
Uy nghiêm nhìn đám học sinh dưới bục giảng.
“Buổi sáng tiến hành kiểm tra 3 môn văn hóa là ngữ văn, toán lý hóa và lịch sử phát triển võ đạo.”
“Thời gian 3 tiếng.”
“Nghiêm cấm chép bài, bây giờ phát đề!”