Chân Võ Thế Giới

Chương 7: Hoang Cốt

Chương 7: Hoang Cốt
"Lạnh quá."
Người vây xem không khỏi rùng mình một cái, chỉ thấy một tầng sương trắng lượn lờ bay ra từ trong rương, đợi sương trắng tan đi, mọi người cuối cùng cũng thấy rõ, nằm bên trong hòm gỗ là một khúc xương vừa thô vừa to lại trơn bóng.
Cái hàn khí thấu xương kia chính là tỏa ra từ khúc xương này!
"Đây là vật gì?"
Mọi người đều ngây ngẩn cả người, họ bao giờ được thấy kỳ vật bực này, tuy hoàn toàn không biết nó là gì, nhưng trực giác mách bảo rằng đây hơn phân nửa là một món bảo bối phi phàm.
"Đây là Hoang Cốt!" Liên Thành Ngọc nhìn khúc xương khổng lồ này, trên mặt toát ra một vẻ thỏa mãn, "Những quang văn mà các ngươi thấy lúc trước chính là để phong ấn hàn khí của Hoang Cốt này."
"Hoang Cốt? Đây là Hoang Cốt?"
Trong đám người, đại đa số đều chưa từng nghe qua về Hoang Cốt, nhưng Dịch Vân lại từng nghe Khương Tiểu Nhu miêu tả kỹ càng.
Trong thế giới Đại Hoang này có những Hoang Thú cường đại, mỗi một con Hoang Thú đều có thể dễ dàng hủy diệt những bộ tộc nhỏ như Liên thị bộ tộc.
Hoang Thú đáng sợ, nhưng toàn thân là bảo vật.
Thịt Hoang Thú là thuốc bổ cực tốt, nhưng sức ăn của con người có hạn, một con Hoang Thú khổng lồ to như ngọn núi nhỏ, một người dù có căng bụng ra mà ăn thì được bao nhiêu?
Nhưng may mắn là, phần lớn tinh hoa của Hoang Thú đều tụ tập trong xương cốt, hơn nữa có thể dùng bí pháp để tinh luyện, biến thành một khối rất nhỏ.
Xương cốt của Hoang Thú như vậy mới là thứ trân quý nhất trên người chúng!
Khúc Hoang Cốt trong hòm gỗ trước mắt trông như một đoạn xương sườn của Hoang Thú, mặc dù chỉ là một phần rất nhỏ trên toàn bộ cơ thể nó, nhưng cũng vô cùng trân quý!
"Nguyên nhân lương thực hôm nay ít đi cũng là vì trong lúc đổi lương thực, phần lớn vũ khí đã được dùng để đổi lấy khối Hoang Cốt này! Thật ra, chỉ dựa vào mũi tên và giáp mềm các ngươi chế tạo thì căn bản không đủ để đổi được nó. Đổi được khối Hoang Cốt này là vì lúc ta còn trẻ ra ngoài rèn luyện, từng tìm được một quyển tâm pháp tàn quyển xem như không tệ, gộp tất cả lại mới miễn cưỡng đổi được!"
Trong lúc Liên Thành Ngọc nói, lão giả dáng vẻ sư gia bên cạnh hắn đã giải thích cho mọi người về tác dụng và sự trân quý của Hoang Cốt.
Lão sư gia nói vô cùng sinh động, nhưng mọi người nghe vào lại khó mà chấp nhận.
Hoang Cốt này có lợi hại đến đâu thì có liên quan gì đến họ?
Dù là kẻ ngu ngốc nhất cũng biết, Hoang Cốt này dẫu có luyện ra được tinh hoa cũng sẽ không chia cho họ ăn.
"Ta biết các ngươi đang nghĩ gì, các ngươi lo lắng cho cuộc sống tương lai, lo lắng sẽ chết đói, ta hiểu nỗi khổ của mọi người. Nhưng các ngươi hãy nghĩ xem, những ngày tháng như vậy bao giờ mới chấm dứt! Trên Đại Hoang này, các bộ tộc nhỏ nhiều như cát trong sa mạc, không có sức tự vệ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hủy diệt!"
"Liên thị bộ tộc chúng ta cũng là một trong số đó!"
"Chẳng lẽ các ngươi muốn vĩnh viễn sống những ngày tháng ăn bữa hôm lo bữa mai sao? Lo lắng cho bữa cơm tiếp theo, lo sợ đêm ngủ có thể bị dã thú cắn chết!"
"Cuộc sống như vậy, các ngươi muốn sao?"
Lời của Liên Thành Ngọc vô cùng có sức lay động, rất nhiều tộc nhân không khỏi siết chặt nắm đấm, trong lòng dâng lên một cỗ hung hãn! Cuộc sống như vậy khiến họ có cảm giác như muốn sụp đổ, đây chẳng phải là địa ngục thì là gì!
"Lão tử chịu đủ rồi!" Trong đám người, có người gầm lên.
"Rất tốt! Ta cũng không muốn sống cuộc sống như vậy! Bây giờ có một cơ hội, ba tháng sau, một hoàng triều vĩ đại của nhân loại – Thái A Thần Quốc, sẽ đại quy mô chiêu mộ các cường giả trẻ tuổi trong khắp lãnh thổ mà họ cai quản! Nếu có thể vượt qua tầng tầng tuyển chọn của Thái A Thần Quốc, sẽ trở thành chiến sĩ của Thái A Thần Quốc!"
"Đây là vinh quang vô thượng, cũng là cơ duyên trời cho!"
Liên Thành Ngọc nói đến đây, trong mắt dường như bùng lên ngọn lửa rực cháy!
Dịch Vân hiểu ánh mắt đó, đó là sự khát vọng tột cùng và dã tâm bành trướng!
Liên Thành Ngọc là một kẻ có dã tâm, hắn căn bản không muốn cả đời này bị giam cầm trong một Liên thị bộ tộc nhỏ bé, hắn muốn đi ra ngoài, đi ra khỏi Đại Hoang, trở thành người trên vạn người!
"Chẳng trách lần này hắn thà để nhiều tộc nhân chết đói cũng phải liều mạng đổi lấy khối Hoang Cốt này... Hóa ra hắn muốn tham gia kỳ khảo hạch của Thần Quốc ba tháng sau!"
Dịch Vân trong lòng chợt hiểu ra, theo suy nghĩ ban đầu của hắn, Liên Thành Ngọc hoàn toàn có thể dùng cách mưa dầm thấm lâu, mỗi lần đổi lương thực lại bớt xén một ít, từ từ tích lũy để đổi lấy khối Hoang Cốt này.
Bây giờ hắn lại dùng cách làm mổ gà lấy trứng, e rằng điều đó có nghĩa là, trong thời gian tới, nhờ vào khối Hoang Cốt này, thực lực của hắn sắp có một bước nhảy vọt về chất!
Và lời của Liên Thành Ngọc ngay lập tức đã chứng thực suy đoán của Dịch Vân.
"Ta, Liên Thành Ngọc! Sinh ra ở Liên thị bộ tộc, lớn lên ở Liên thị bộ tộc, ta là con của Liên thị bộ tộc, ta nguyện vì Liên thị bộ tộc mà dốc hết tất cả! Thật may mắn, có được khối Hoang Cốt này, ta có thể đột phá lên Tử Huyết chiến sĩ trong vòng ba tháng! Sau khi trở thành Tử Huyết chiến sĩ, ta sẽ dễ dàng vượt qua kỳ khảo hạch của Thái A Thần Quốc, trở thành chiến sĩ của Thần Quốc!"
"Và lúc đó, một mình ta là có thể che chở cho Liên thị bộ tộc, bởi vì sau khi trở thành chiến sĩ của Thần Quốc, ta có thể đưa Liên thị bộ tộc di dời đến thành trấn của Thái A Thần Quốc, thậm chí tương lai nếu ta lập được công danh, còn có thể xây dựng thành trì thuộc về chính mình! Đến lúc đó, tất cả mọi người có thể vào thành của ta an cư lạc nghiệp, hưởng thụ cuộc sống!"
"Ba tháng! Đúng vậy, các ngươi chỉ cần kiên trì ba tháng là đủ, ngày khảo hạch thoáng chốc sẽ qua, ta cam đoan các ngươi sẽ được cơm no áo ấm! Hôm nay, chư vị tộc nhân hãy thắt chặt lưng quần cho ta, ta sẽ trả lại gấp trăm, gấp nghìn lần!"
Lời của Liên Thành Ngọc cực kỳ có sức mê hoặc, những người dân chất phác khổ cực làm sao nhìn thấu dã tâm của Liên Thành Ngọc, họ đều đắm chìm trong tương lai tốt đẹp mà Liên Thành Ngọc miêu tả, trong lòng tràn đầy mong mỏi.
Ba tháng, chỉ cần kiên trì ba tháng là họ có thể vào ở trong thành thị rồi sao?
Chuyện này là thật sao?
"Tên nhóc này, ở Trái Đất có thể làm chính khách được rồi."
Dịch Vân thầm oán trong lòng, đến lúc này, hắn biết sẽ không còn ai chất vấn việc phân phát lương thực lần này quá ít nữa, ảo ảnh mà Liên Thành Ngọc dệt nên sẽ khiến tất cả mọi người phải câm miệng, nếu ai còn tiếp tục chất vấn, không cần Liên Thành Ngọc ra tay, những người xung quanh sẽ nhảy ra xử lý hắn.
Đây là sự bất đắc dĩ của thời đại nghèo đói, mạng người nơi đây rẻ mạt như cỏ rác, một túi lương thực có thể đáng giá mấy mạng người, còn vì hy vọng tốt đẹp mà Liên Thành Ngọc dệt nên, có chết thêm bao nhiêu người cũng là chuyện thường tình.
Người nơi đây vì sống quá khổ cực, quá bị đè nén, nên họ cần hy vọng, cần một chỗ dựa tinh thần để chống đỡ họ sống tiếp, dù hy vọng đó có hư vô mờ mịt, họ cũng nguyện ý tin nó là thật, nếu ai đứng ra nói nó là giả, kẻ đó thậm chí có thể bị những người tuyệt vọng kia đánh chết.
Thấy mọi người vẫn còn hơi mơ hồ, một tên tay sai có mắt nhìn đột nhiên nhảy lên hô lớn: "Liên Thành Ngọc công tử vạn tuế!"
Những người dân khổ cực ba bữa chưa từng được ăn no rất dễ dàng bị kích động, thực tế đối với nhiều người trong số họ, vì để chủng tộc được duy trì, vì để con cháu họ được cơm no áo ấm, họ dù chết cũng cam tâm tình nguyện.
"Liên Thành Ngọc công tử vạn tuế..."
Có vài người lác đác hô theo, giọng điệu có chút yếu ớt vì chưa ăn no.
Một khi có người hô, người hô theo cũng ngày càng nhiều, dù không ít người đang sầu lo cho lương thực ngày mai, cũng chỉ đành thuận nước đẩy thuyền.
Đây là nỗi bi ai của kẻ yếu, họ không có quyền lựa chọn.
Nhìn phản ứng của dân chúng, Liên Thành Ngọc rất hài lòng.
Đây chính là điều hắn muốn, Liên thị bộ tộc sẽ là đá lót đường của hắn, hắn muốn giẫm lên tảng đá này để tạo nên truyền kỳ của chính mình!
"Thành Ngọc, làm tốt lắm."
Lão giả áo vàng đi đến sau lưng Liên Thành Ngọc, mở miệng nói.
"Đại gia gia không cần khen ta đâu, chuyện này chẳng là gì, nếu không thể khơi dậy cảm xúc của những bình dân này, những việc sau này cũng không cách nào làm được. Muốn luyện hóa khúc xương này, thế nào cũng phải chết không ít người."
"Ừm..." Lão giả áo vàng thầm than trong lòng, ông ta sớm đã biết luyện cốt sẽ chết người, nhưng dù có chết thêm bao nhiêu người đi nữa, cơ hội này cũng không thể bỏ qua.
"Nhất tướng công thành vạn cốt khô, đại gia gia, ông không cần thở ngắn than dài, những người này có thể vì bộ tộc mà chết, bộ tộc cũng sẽ ghi nhớ họ. Hơn nữa... chết đi một số người, lương thực còn lại cũng sẽ nhiều hơn, như vậy chống đỡ ba tháng sẽ hoàn toàn không thành vấn đề."
Liên Thành Ngọc thản nhiên nói, trong lòng hắn hoàn toàn không để tâm đến những sự hy sinh này, toàn bộ Man Hoang mỗi ngày có biết bao nhiêu người chết?
Chết một ít con sâu cái kiến để thành tựu một vị anh hùng, điều đó rất đáng giá, bởi vì một vị anh hùng có thể cứu vớt nhiều con sâu cái kiến hơn.
Huống chi, vị anh hùng này lại chính là bản thân hắn!
Lời của Liên Thành Ngọc, ngoài lão giả áo vàng ra, không có người thứ hai nghe được.
"Vân Nhi, ngươi sao vậy?" Khương Tiểu Nhu phát hiện Dịch Vân bên cạnh đang lơ đãng, không khỏi kéo tay hắn, "Ngươi đang nghĩ gì thế?"
"Không có gì..."
Dịch Vân lắc đầu, vừa rồi hắn đã xuất thần, nhưng không phải vì bài diễn thuyết của Liên Thành Ngọc, cũng không phải cảm thán cho số phận khổ cực của dân nghèo Liên thị bộ tộc, mà là vì vừa rồi đột nhiên có mấy điểm sáng mờ ảo bay tới, giống như đom đóm trong đêm.
Những điểm sáng này bay vào lồng ngực mình rồi biến mất không thấy đâu.
Ngay sau đó, cảm giác mát lạnh từ tử tinh truyền đến, càng rõ ràng hơn.
Rất hiển nhiên, những điểm sáng này đều bị tử tinh hấp thu, giống như đêm đó tử tinh đã hấp thu tinh quang vậy!
Mà nhìn nguồn gốc của những điểm sáng này, vậy mà là...
Dịch Vân trong lòng thót lên một cái, không thể nào

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất