Cho Ngươi Trực Tiếp Kể Kiệt Tác, Ngươi Nói Hồng Lâu Là Quỷ Thư

Chương 28: Mắt Trừng Trừng, Đung Đa Đung Đưa! Phán Khúc Này Tả Thực Cảnh Quỷ Phi Treo Cổ!

Chương 28: Mắt Trừng Trừng, Đung Đa Đung Đưa! Phán Khúc Này Tả Thực Cảnh Quỷ Phi Treo Cổ!
Ánh trăng hòa lẫn bóng nến, rọi xuống những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất lồi lõm.
Nhìn sang, có thể thấy huyết tương sền sệt vẫn đang chảy róc rách trong rãnh đá.
Trong không gian âm u như chốn tử địa này, Tề Lạc lại ném ra một quả bom tấn khiến tất cả mọi người đều vô cùng tò mò –
Phán khúc đẫm máu!
Thật ra, theo dõi buổi livestream dần dần, nhiều người cũng đã nắm được nét đặc trưng của Tề Lạc.
Hắn dường như rất thích gán cho mọi thứ trong “Hồng Lâu Mộng” những nhãn mác của riêng mình.
Quỷ thư, quỷ số, quỷ anh...
Bao gồm cả “phán khúc đẫm máu” bây giờ.
Thực ra, kiểu chiêu trò này, một người theo trường phái học thuật chính thống như Triệu Duệ rất không thích.
Nhưng lạ một điều là, hôm nay hắn lại không hề tỏ ra khó chịu chút nào.
Dù sao thì, mỗi lần Tề Lạc gán một nhãn mác, hắn đều dùng góc nhìn cực kỳ độc đáo và logic vô cùng chặt chẽ để giải thích.
Loại nhãn mác này không phải để câu view hay tung chiêu trò giật gân.
Mà chỉ là cách thể hiện riêng của một quái tài đã nghiên cứu sâu về Hồng Lâu Mộng mà thôi.
Phải thừa nhận rằng, ngay cả chính Triệu Duệ cũng không nhận ra.
Trong quá trình xem Tề Lạc livestream, lão già luôn tự cho mình là công bằng chính trực như hắn lại bắt đầu tiêu chuẩn kép!
Thời gian, từng chút một trôi qua.
Sau khi lại đẩy sự mong đợi trong lòng khán giả lên cao, Tề Lạc lật tiếp vài trang sách trong tay.
Xem ra, hắn đang tìm vị trí của phán khúc đó trong nguyên tác.
“Bây giờ, ta sẽ dẫn các ngươi đọc lại phán khúc này một lần. Đọc xong, các ngươi sẽ biết nó đẫm máu ở chỗ nào!”
Giữa giọng nói nhàn nhạt, khán giả đều vểnh tai lên.
Chuẩn bị đón nhận lại sự gột rửa sâu sắc từ phán khúc quỷ dị này.
“Câu đầu tiên – 【Vui vinh hoa vừa tới, hận vô thường lại sang.】”
“Câu hát này ngay từ mười chữ đầu đã toát ra một cảm giác quỷ dị nồng đậm! Đang lúc vui mừng vì vinh hoa, vô thường đã theo sát gót! Ý là sao đây?”
“Ý là Nguyên phi ngay khoảnh khắc bắt đầu hưởng thụ vinh hoa phú quý, đã rơi vào cõi vô thường rồi!”
“Nói cách khác, Nguyên phi có lẽ ngay lúc vừa vào cung thành phi, đã… hương tiêu ngọc vẫn!”
Tề Lạc cố tình nhấn mạnh bốn chữ hương tiêu ngọc vẫn, khiến tim của khán giả ngoài màn hình cũng đập mạnh mấy cái.
Vừa vào cung đã chết?
Lời lẽ thế này, quả thực có hơi quá táo bạo và hoang đường.
Ít nhất là trong tất cả các bài phân tích giải mã về Hồng Lâu Mộng trước đây, họ chưa từng nghe qua!
Tuy nhiên, nếu nghĩ kỹ lại, hình như cũng có vài phần hợp lý.
Dù sao thì ngay từ đầu buổi livestream hôm nay, Tề Lạc đã định sẵn luận điệu, người về phủ Giả thăm nhà không phải Nguyên phi, mà là Quỷ phi!
Cho nên nói nàng chết sớm dường như mới hợp logic hơn.
Họ nghĩ như vậy, Tề Lạc ngoài ống kính cũng không ngừng giải mã phán khúc.
“Câu thứ hai và thứ ba phải đọc liền với nhau. Bởi vì hai câu này chính là điều ta đã đề cập trước đó, là miêu tả trực tiếp nhất về nguyên nhân cái chết của Nguyên phi trong toàn bộ ‘Hồng Lâu Mộng’!”
“【Mắt trừng trừng, vứt bỏ hết muôn việc. Đung đa đung đưa, tiêu hao cả hồn thơm.】”
“Nào, chúng ta tiếp tục tương tác. Xin hỏi chư vị, sau khi đọc hai câu này, các ngươi có cảm giác gì?”
Lại là tiết mục tra hỏi tâm hồn quen thuộc.
Sau vài giây ngắn ngủi, đạn mạc bắt đầu sôi nổi –
【Cảm giác sau khi đọc à? Thấy viết rất chỉn chu, gieo vần, khá là dễ thuộc!】
【Từng câu chữ cho người ta cảm giác vừa bất lực vừa bi thương, nói chung xét từ góc độ văn học thì viết rất uyển chuyển và sâu sắc.】
【Tuy khả năng đọc hiểu của ta rất kém, nhưng vẫn cảm nhận được tâm trạng phức tạp của Tào Công khi viết hai câu này…】
Khán giả lần lượt bày tỏ cảm nhận của mình, Tề Lạc cười lướt nhìn qua.
Đợi đến khi đạn mạc gửi đi gần hết, hắn khẽ cười lắc đầu, lại lên tiếng.
“Vừa rồi ta có xem qua phát biểu của mọi người, cảm thấy các ngươi dường như đều đi vào một lối mòn.”
“Tất cả các ngươi đều giải mã câu này từ góc độ văn học, nói cho ta biết những tư tưởng, tình cảm ẩn giấu của tác giả.”
“Nhưng câu này, không nên được giải mã như vậy!”
Khán giả: ???
Tổ cha nó, không phải ngươi bảo bọn ta làm bài đọc hiểu sao?
Sao giờ lại vơ đũa cả nắm thế này?
Khán giả trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng ngay sau đó, Tề Lạc đã đưa ra câu trả lời.
“Câu này, ta tin 80% mọi người đều cho rằng nó đang tả ảo, tả tình, tả sự bất lực, bi thương!”
“Nhưng thực ra, nó là một phán khúc tả thực chính hiệu! Không hề pha trộn bất kỳ cảm xúc chủ quan nào, chỉ đơn thuần là miêu tả lại một cảnh tượng đã xảy ra với Nguyên phi mà thôi!”
Hả????
Khi Tề Lạc khoan thai vén lên “tấm màn che” cuối cùng, khán giả trong lòng kinh hãi.
Cái quái gì, tả thực?
Đùa cái con mẹ gì thế?
Trong hơn mười chữ này, tả thực cảnh ở đâu, tả người ở đâu?
Tả thực cái búa ấy!
Khán giả bất lực chửi thầm, cảm thấy trí thông minh của mình bị sỉ nhục.
Mà Tề Lạc vẫn cười tủm tỉm nhìn màn hình.
Sau một nụ cười nhẹ, hắn lại lên tiếng.
“Những người cảm thấy phán khúc này không phải tả thực, ta hỏi chư vị một câu, các ngươi… đã từng thấy người treo cổ tự sát chưa?”
“Đã thấy… trạng thái khi chết của hắn chưa?”
Hờ…
Dứt lời, nhiều người lập tức hít một ngụm khí lạnh.
Tổ cha nó, streamer này càng ngày càng bạo!
Hiện trường đầu tiên của vụ treo cổ tự sát, mẹ nó chứ ai mà thấy được?
Dù có thấy, chẳng phải cũng sợ chết ngất ngay tại chỗ sao?
“Chỉ cần ngươi từng thấy, chắc chắn sẽ không phát biểu những lời lúc nãy”, Tề Lạc nhún vai.
“Ta nói sơ qua cho các ngươi nghe, trạng thái khi chết của người treo cổ tự sát có thể dùng 【ba mở ba đung đưa】 để hình dung.”
“Ba mở là mắt mở, hậu môn mở, tai mở. Ba đung đưa là thân lắc lư, lưỡi đung đưa, tay cứng đờ!”
“Bây giờ… mọi người hãy nhìn lại sáu chữ 【mắt trừng trừng】 và 【đung đa đung đưa】 trong câu đó, có phải đã hiểu ra mọi chuyện rồi không?”
“Đây nói… chẳng phải chính là thảm trạng lúc treo cổ chết sao?”
“Cho nên ta nói hai câu này là tả thực, có vấn đề gì không?”
Phòng livestream, một mảnh tĩnh lặng.
Làn sương nghi hoặc bao trùm trong lòng mọi người trước đó, hoàn toàn tan biến.
Đúng vậy…
Nếu xem xét theo logic và tư duy mà Tề Lạc vừa trình bày, hai câu này đúng là tả thực.
Hơn nữa còn là kiểu vô cùng tàn nhẫn và đẫm máu!
【Không đúng streamer! Tuy ngươi nói rất có lý, nhưng ta vẫn cảm thấy hơi gượng ép! Chỉ một câu như vậy thì nói lên được điều gì chứ? Dùng nó làm bằng chứng thì quá mỏng manh rồi? Ít nhất ngươi cũng phải tìm thêm chút chứng cứ nữa chứ!】
Không biết từ lúc nào, trên màn hình bỗng lướt qua một dòng đạn mạc đặc biệt “cứng đầu”.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy, Tề Lạc liền bật cười.
“Hỏi hay lắm! Ta biết ngay sẽ có người hỏi như vậy! Không sao, ngươi không phải muốn thêm chứng cứ sao? Vậy ta cho ngươi!”
“Chứng cứ này, nằm ngay ở câu tiếp theo!”
“Câu vừa rồi, ta giải mã cho các ngươi từ góc độ kinh nghiệm sống!”
“Vậy câu tiếp theo, ta sẽ giải mã cho các ngươi từ góc độ kiến thức địa lý!”
“Nghe xong, ta tin ngươi chắc chắn sẽ không còn nghi ngờ phán đoán của ta nữa!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất