Chương 1
Con gái tôi thi đại học được 710 điểm.
Thế nhưng chồng tôi lại vì con gái của mối tình đầu mà bắt con bé đăng ký học cao đẳng.
“Thiến Thiến thi không tốt, chỉ có thể học cao đẳng, con cũng học cùng đi!
Nếu nó học cao đẳng còn con vào trường 985, con định ép chết ai hả?
Không thể xây dựng niềm vui của mình trên nỗi đau của người khác!”
Con gái tôi vừa khóc vừa chất vấn bố:
“Cô ấy thi kém thì liên quan gì đến con? Dựa vào đâu mà bắt con phải đánh đổi cả tương lai của mình?”
Chồng tôi cau mày:
“Vàng thì ở đâu cũng sẽ tỏa sáng. Đừng lấy sự bất tài của mình ra làm cái cớ, bố không gánh cái nồi này đâu!
Với lại học cao đẳng thì vẫn có thể liên thông lên đại học, sau này thi cao học, học tiến sĩ, chẳng chậm trễ gì cả!”
Tôi tức đến phát điên, cầm ngay chai bia đập thẳng lên đầu hắn.
“Phát sáng cái con mẹ anh! Để tôi khai quang cái đầu anh trước!”
...
Con gái tôi thi đại học được 710 điểm.
Thanh Hoa, Bắc Đại, Phúc Đán, Giao Thông... trường nào cũng đủ điểm đỗ!
Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau, vui mừng đến bật khóc.
Đúng lúc ấy, chồng tôi, Trần Lập Chí, trở về.
Vừa nhìn thấy gương mặt sa sầm của hắn, trong lòng tôi đã thấy nghẹn lại.
Dù sao hắn cũng là bố của con bé, tôi vẫn không giấu nổi niềm phấn khích, vội báo tin:
“Nghiên Nghiên được 710 điểm!”
Không ngờ hắn cau chặt mày, như thể chẳng nghe thấy gì, chỉ lẩm bẩm một mình:
“Sao lại chênh nhiều thế? Thiến Thiến chỉ được có 240.”
Ngô Thiến Thiến, con gái của mối tình đầu của Trần Lập Chí, học cùng lớp với Nghiên Nghiên.
Tôi chẳng mấy để tâm. Thành tích của con bé đó vốn luôn đứng cuối lớp, được 240 điểm đã là phát huy vượt mức bình thường rồi.
Thế nhưng Trần Lập Chí lại thất vọng ra mặt, đi đi lại lại trong phòng. Cuối cùng, hắn nhìn chằm chằm con gái bằng ánh mắt sắc lạnh.
“Chẳng phải bố đã bảo con kèm Thiến Thiến học rồi sao? Có phải con không chịu dạy tử tế không? Nó thông minh như thế, sao có thể thi tệ đến vậy được!”
Vừa nghe xong, mắt con gái tôi đã đỏ hoe.
“Chính vì con kèm nên cậu ấy mới được hơn hai trăm điểm đấy! Nền tảng vốn đội sổ thì thi không tốt, sao lại đổ lên đầu con?”
Không ngờ Trần Lập Chí lao đến trước mặt con bé, giơ tay tát mạnh một cái.
“Đừng có nói bậy! Thiến Thiến từ nhỏ đã rất thông minh. Nó thi không tốt là vì mẹ con suốt ngày khoe khoang thành tích của con, làm ảnh hưởng tâm trạng của nó.
Bảo con giúp đỡ bạn học mà con còn ra điều kiện, còn giấu nghề!
Trần Trác Nghiên, bố nói cho con biết, điểm thi đại học không quyết định con có ưu tú hay không. Phẩm chất mới là điều quan trọng nhất. Bố thật sự rất thất vọng về con!”
Con gái ôm mặt, nhìn hắn chằm chằm.
“Bố chỉ biết quan tâm Ngô Thiến Thiến! Bố từng quan tâm đến con chưa?
Chính bố ép con phải kèm cậu ấy học. Con chẳng còn thời gian ôn bài của mình, chỉ có thể thức khuya học thêm mỗi tối.
710 điểm này là do con liều mạng cố gắng mới có được!”
Trần Lập Chí vẫn chẳng hề để ý.
“Đừng viện cớ nữa. Dạy Thiến Thiến thì chẳng phải con cũng tiện ôn lại kiến thức sao?
Biết trước con không tận tâm thì bố đã chẳng nhờ con. Bố tự bỏ tiền thuê gia sư một kèm một cho Thiến Thiến còn hơn!
Chính con đã làm lỡ dở Thiến Thiến. Đi theo bố, xin lỗi Thiến Thiến ngay!”
Con gái tôi hất mạnh tay hắn ra, hét lớn:
“Con không sai!
Con không đi!”
Thấy Trần Lập Chí vẫn còn định xông tới kéo con bé, tôi tức đến run người, chộp lấy cốc nước trên bàn hất thẳng vào mặt hắn.
“Cái miệng thối của anh chỉ biết phun ra toàn cứt. Tự rửa sạch đi!”