Chồng Bắt Con Gái Đạt 710 Điểm Chỉ Được Đăng Ký Học Cao Đẳng

Chương 4

Chương 4
Buổi tối, tôi dẫn con gái đi ăn một bữa thật thịnh soạn, rồi hai mẹ con cùng nhau lên kế hoạch du lịch.
Chúng tôi sẽ đến Disneyland Thượng Hải trước, sau đó từ Thượng Hải lên du thuyền sang Nhật Bản.
Chơi hết một vòng, về nhà nghỉ ngơi hai tuần là vừa kịp nhập học đại học.
Nghiên Nghiên đi dạo chợ đêm cùng bạn học.
Còn tôi vui vẻ trở về nhà.
Nào ngờ vừa bước vào cửa đã thấy trong nhà có vị khách không mời.
Lưu Lệ Quyên nước mắt đầy mặt, đang tựa vào lòng Trần Lập Chí.
Còn Trần Lập Chí thì ôm cô ta với vẻ mặt đau lòng.
Tôi lập tức rút điện thoại ra, tách một tiếng chụp ngay một bức ảnh.
Tiếng chụp hình khiến đôi uyên ương kia giật mình.
Lưu Lệ Quyên vội đứng dậy, luống cuống lau mặt:
“Đỗ Dĩnh, cô đừng hiểu lầm. Tôi chỉ là... chỉ là Thiến Thiến còn ở nhà, tôi không muốn con bé nhìn thấy tôi khóc. Tôi... Thiến Thiến thi không tốt, tôi lo quá, đau lòng quá...”
Vừa nói, khóe miệng cô ta run lên, nước mắt lại lăn dài.
“Đều tại tôi vô dụng, còn phải đi làm kiếm tiền. Bố con bé mất sớm, chẳng còn ai lo cho nó nữa. Nhưng con bé mới mười tám tuổi, nếu không được học đại học thì sau này biết phải làm sao đây...”
Trần Lập Chí đau lòng ôm vai cô ta:
“Không sao đâu. Lúc nãy anh chẳng nói rồi sao? Cứ để Nghiên Nghiên và Thiến Thiến đăng ký cùng một trường. Hai đứa ở cùng trường còn có thể chăm sóc lẫn nhau. Nghiên Nghiên học giỏi, cứ tiếp tục kèm Thiến Thiến. Sau này vẫn có thể học liên thông lên đại học, rồi học cao học, tiến sĩ... chẳng ảnh hưởng gì cả!”
Lưu Lệ Quyên không giấu nổi vẻ đắc ý, liếc nhìn tôi một cái, rồi quay sang nhìn Trần Lập Chí với vẻ đáng thương:
“Nhưng như vậy thì thiệt thòi cho Nghiên Nghiên quá. Đỗ Dĩnh chắc sẽ không đồng ý đâu.”
Trần Lập Chí còn chẳng buồn nhìn tôi lấy một lần, thẳng lưng nói:
“Em yên tâm. Trong cái nhà này, anh là người quyết định.”
Tôi mất đúng một phút để tiêu hóa hết những lời vừa nghe.
Tôi... không nghe nhầm chứ?
Tôi nhìn Trần Lập Chí với vẻ không thể tin nổi:
“Anh điên rồi sao? Con gái tôi thi 710 điểm, con gái cô ta thi có 240 điểm, vậy mà anh muốn hai đứa đăng ký cùng một trường? Anh định bắt con gái ruột của mình từ bỏ suất vào trường 985 để học cao đẳng, chỉ vì muốn chăm sóc con gái của mối tình đầu à?”
Trần Lập Chí tức đến đỏ mặt:
“Em đừng nói khó nghe như thế! Bao nhiêu năm nay anh với Lệ Quyên chỉ là bạn bè trong sáng, chỉ có em không chịu tin! Chính vì phải để ý cảm xúc của em nên anh mới không dám quan tâm Thiến Thiến nhiều hơn. Nếu anh có thể chăm sóc con bé nhiều hơn, nó sao có thể thi ra nông nỗi này?”
“Nghiên Nghiên học giỏi. Vàng thì ở đâu cũng sẽ phát sáng. Hồi trước chẳng phải anh cũng học cao đẳng rồi liên thông lên đại học, sau đó học thạc sĩ sao?”
“Với lại, bằng cấp không quyết định thành công. Điều quan trọng nhất là tố chất toàn diện và trí tuệ cảm xúc. Khoản này thì anh thấy Nghiên Nghiên còn phải học Thiến Thiến nhiều đấy!”
“Em xem đi, Thiến Thiến gặp anh lúc nào cũng gọi ‘bố nuôi, bố nuôi’. Còn đứa con gái em dạy thì sao? Đã bao lâu rồi nó chẳng cho anh nổi một sắc mặt dễ coi?”
Tôi thật sự chỉ muốn bật cười.
Một người bố ruột suốt ngày chạy đi làm bố của con người khác, vậy mà còn mong con gái mình đối xử với mình bằng vẻ mặt vui vẻ?
Con gái ruột thì chưa từng hỏi han chuyện học hành hay cuộc sống.
Ngày nào cũng lao đi che chở cho con người khác.
Thế mà còn trông chờ con gái gọi mình một tiếng bố?
Tôi lười đôi co với anh ta, liền chỉ thẳng vào mặt:
“Anh đừng có nằm mơ nữa. Tương lai của con gái, từ lúc con học cấp ba tôi đã lên kế hoạch sẵn rồi. Đại học sẽ học ở trường danh tiếng trong nước, sau đó sang nước ngoài học thạc sĩ tại trường hàng đầu. Anh bớt làm hòn đá cản đường cuộc đời con bé đi!”
Rồi tôi quay sang chỉ vào Lưu Lệ Quyên:
“Còn cô nữa, cút khỏi nhà tôi ngay!”
Nói xong, tôi xoay người định đi vào phòng ngủ.
Ai ngờ Lưu Lệ Quyên chộp lấy cánh tay tôi.
“Đỗ Dĩnh, tôi biết bao năm nay vì hai mẹ con tôi mà cô phải chịu nhiều uất ức.”
“Đều là tại tôi vô dụng. Một mình phụ nữ nuôi con thật sự quá khó khăn. Nhưng tôi xin cô, Thiến Thiến là mạng sống của tôi. Con bé và Nghiên Nghiên cũng thân thiết, lớn lên cùng nhau. Xin cô để hai đứa học chung một trường đi. Có Nghiên Nghiên ở đó, tôi mới yên tâm được.”
Tôi hất mạnh tay cô ta ra:
“Đừng hòng! Mau cút đi!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất