Chương 5
Tôi cất bình oxy đi, rồi gọi chú bác vào trong nhà.
Có lẽ tác dụng của thuốc trên người Tần Hoài Xuyên vừa hết, ngón tay anh khẽ động vài cái.
Chẳng mấy chốc, nắp quan tài đã được đóng chặt. Tôi lờ mờ nghe thấy người bên trong khẽ rên lên một tiếng.
…
Nửa đêm, mẹ chồng thấy tôi vẫn ngồi canh trước quan tài, nhất quyết đòi thay tôi.
Tôi giả vờ ngoan ngoãn:
“Mẹ, con còn trẻ, thức đêm được. Mẹ lớn tuổi rồi…”
Mụ già vừa mới nở được nửa nụ cười thì đã bị câu nói tiếp theo của tôi chặn họng.
“Nếu mẹ thức đến chết, con lại chẳng có thời gian lo đâu!”
Đêm khuya tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích.
Mụ già hạ thấp giọng:
“Con ranh kia, mày dám nguyền rủa tao? Cứ chờ đấy!”
Tôi lườm bà ta một cái, chẳng buồn đáp.
Mụ già tức tối bỏ đi, còn tôi thì buồn ngủ díp cả mắt.
Đúng lúc ấy, trong quan tài vang lên những tiếng sột soạt. Tôi lập tức tỉnh hẳn.
Tôi đoán Tần Hoài Xuyên đã tỉnh lại, đang vì thiếu oxy mà khó thở.
Nhưng tôi không khỏi thắc mắc. Nằm trong chiếc quan tài kín mít suốt nửa đêm, theo lý thì anh ta phải chết ngạt từ lâu rồi chứ.
Tôi cẩn thận kiểm tra lại quan tài, bất ngờ phát hiện gần vị trí đầu có mấy lỗ thông khí được giấu rất kín.
Tần Hoài Xuyên à Tần Hoài Xuyên, để giả chết, anh đúng là tính toán chu toàn thật.
Bên trong, anh ta liên tục đập nắp quan tài phát ra những tiếng bốp bốp.
Còn tôi ở bên ngoài vừa vỗ quan tài vừa khóc nức nở:
“Chồng ơi… Sao anh nỡ bỏ em mà đi…”
Vốn là người hễ khóc là không dừng được, diễn một lúc, tôi nhập vai luôn. Nước mắt nước mũi thi nhau tuôn.
Mà trùng hợp làm sao, tất cả đều nhỏ đúng vào những lỗ thông khí ấy.
Trời gần sáng, tiếng khóc của tôi đã gọi cả cô dì bên nhà Tần Hoài Xuyên đến.
Ai nấy đều thương hại nhìn tôi.
“Đừng đau buồn quá.
Trước giờ chỉ nghe mẹ chồng cháu nói linh tinh, không ngờ cháu lại yêu Hoài Xuyên nhiều đến vậy…”
Điều tôi chờ chính là câu này.
Chỉ khi diễn đủ vai góa phụ đau khổ, sau này họ mới bớt nghi ngờ tôi.
Đang thất thần, tôi bỗng thấy trong đám đông xuất hiện một bóng người trẻ tuổi.
“Chị dâu, Tần tổng ra đi quá đột ngột. Em thay mặt toàn thể nhân viên công ty đến thắp nén hương.”
Lâm Nhất Mộng nghẹn ngào bước về phía tôi.
Đến đúng lúc thật đấy.
Nhìn gương mặt xinh đẹp của cô ta, tôi đã sớm nhìn thấu dã tâm rắn rết ấy.
Chẳng qua cô ta chỉ muốn chờ Tần Hoài Xuyên được chôn xong rồi lập tức đào anh ta lên.
Trong sân càng lúc càng đông người, tiếng nói chuyện ồn ào không ngớt.
Tôi đứng trước quan tài, lắng nghe tiếng giãy giụa bên trong ngày càng yếu dần… cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Tôi quay sang mẹ chồng.
“Đến giờ rồi.”