Chồng Muốn Giết Vợ Để Trục Lợi Bảo Hiểm, Tôi Tiện Tay Lật Ngược Thế Cờ

Chương 3

Chương 3
Sắc mặt bố chồng tôi hết xanh lại trắng. Ông ta trước giờ luôn tự hào vì có một cậu con trai tài giỏi.
Nào là lái Mercedes sang xịn, sở hữu căn hộ cao cấp tiền tỷ thanh toán một lần, người thì đầy vàng ngọc, ngày ngày chỉ biết đến bàn mạt chược – cái mác "đại gia" ấy được ông ta xây dựng vô cùng hoàn hảo.
Giờ đây đột nhiên bị bóc mẽ trước mặt bao người, ông ta lập tức đứng ngồi không yên.
“Trần Hi, cô ăn nói xằng bậy cái gì đấy? Nhà của chúng tôi mua đứt bằng tiền mặt, lấy đâu ra tiền nợ ngân hàng!”
Nghe đến đó, cả người tôi như bị sét đánh ngang tai: “Bố, nhà mua đứt rồi… Vậy mỗi tháng khoản tiền hơn tám triệu chồng con bảo đem đi trả góp là thế nào?”
Bố chồng lườm tôi một cái cháy mắt, ánh mắt tràn ngập sự giễu cợt như thể đang cười nhạo sự ngu ngốc của tôi.
“Căn nhà này là tiền tích góp cả đời của tôi với bà già nhà tôi, nợ nần cái nỗi gì! Tôi thấy cô mang thai xong lú lẫn rồi đúng không, mau cút về nhà đi, đừng ở đây làm trò hề bôi tro trát trấu vào mặt tôi nữa.”
Đã diễn đến nước này rồi, làm sao tôi có thể dễ dàng rời đi như vậy được.
Tôi giả vờ như bị kích động đến mất hết lý trí, lao vào đập phá tan tành cái phòng bao trong quán trà.
“Lừa đảo! Cả nhà các người là lũ lừa đảo! Các người gạt tôi nói phải trả hơn tám triệu tiền nhà, lại còn bắt tôi nộp thêm năm triệu tiền sinh hoạt phí. Từ lúc tôi mang thai, sinh con cho đến khi đứa trẻ tròn một tuổi, con trai ông mỗi tháng chỉ đưa đúng hai triệu, trong đó tôi còn phải tự đóng bảo hiểm xã hội!”
“Hóa ra căn nhà này đã được trả hết từ lâu rồi…
Tôi là con dâu cưới hỏi đàng hoàng của nhà họ Lương các người, mấy người phòng bị tôi như phòng trộm thế này mà coi được à?”
“Trả tiền đây! Con trai ông mượn tôi ba trăm triệu để mua chiếc Mercedes đó! Trả lại tiền cho tôi!”
Tôi càng nói càng phẫn uất, cuối cùng gục xuống sàn nhà khóc rống lên đầy bất lực.
Những người xung quanh thấy động liền kéo đến vây kín.
Họ đều là cư dân trong cùng khu chung cư này, ngày nào đi ra đi vào chẳng chạm mặt nhau.
Bản tính thích thể hiện, sĩ diện hão của bố chồng tôi, họ đã ngứa mắt từ lâu, chỉ là chưa có dịp nói ra.
Bây giờ nghe tôi vạch trần như vậy, ai nấy đều dùng ánh mắt khinh bỉ mà dò xét ông ta từ đầu đến chân.
“Chậc chậc, thật không ngờ cái nhà này lại tàn nhẫn đến thế. Dù sao cô Hi đây cũng sinh cho ông một đứa cháu trai bụ bẫm, không cho tiền thì thôi đi, lại còn lừa gạt người ta gánh tiền nhà, bắt một mình cô ấy nuôi con, đúng là sống không bằng loài cầm thú.”
“Đúng là dột từ nóc dột xuống, tôi thấy thằng con trai ông ta cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Lương tháng ba bốn chục triệu mà đưa vợ có hai triệu, bố thí cho kẻ ăn mày chắc?”
“Chiếc Mercedes đó hóa ra là tiền lừa đảo từ vợ mà có à? Gia đình này tởm lợm thật đấy, thế mà ngày nào lão ta cũng vênh váo lên mặt, khoe con trai đi xe sang kiếm tiền tỷ.”
“Hóa ra chỉ là một gã phượng hoàng nam, chỉ biết vơ vét chứ không biết nhả ra. Vừa lừa tiền vợ vừa giấu lương, còn dựng chuyện nợ nần để bòn rút tiền của vợ, phòng vợ như phòng cướp thế à?”
Tôi thoáng sững sờ, đưa ngón tay run rẩy chỉ vào mặt bố chồng – người lúc này sắc mặt đang vô cùng đặc sắc.
“Cái gì mà ba bốn chục triệu? Tiền lương của chồng con chẳng phải chỉ có hai mươi triệu thôi sao? Khá khen cho các người! Không chỉ chuyện tiền nhà là giả, đến cả tiền lương anh ta cũng lừa dối tôi!”
“Tôi sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa chứ, chết đi cho rảnh nợ!”
Nói đoạn, tôi giả vờ lao ra ngoài, những người xem náo nhiệt thấy thế vội vàng giữ chặt tôi lại.
Họ cũng có con gái, làm sao có thể trơ mắt nhìn tôi chịu đựng uất ức thấu trời như vậy được.
“Cô Hi, bình tĩnh lại đi cháu, vì loại người này mà nghĩ quẩn thì không đáng đâu. Hơn nữa cháu còn có đứa con nhỏ mà, đừng làm điều dại dột.”
Sau đó, họ lại quay sang chỉ trích bố chồng tôi một cách gay gắt.
Bị mắng chửi vuốt mặt không kịp, ông ta cuối cùng liền thẹn quá hóa giận, đánh trống lảng:
“Tôi làm vậy không phải vì sợ nó tiêu hoang tiền của con trai tôi chắc? Tiền của ai nấy tự kiếm chứ gió bão thổi vào nhà à? Lũ người ngoài các người biết cái gì mà đứng đây dạy đời tôi!”
“Trần Hi! Cô lập tức ôm con cút về nhà cho tôi! Mặt mũi của tôi bị cô bôi bác hết sạch rồi, đúng là đồ sao chổi! Con trai tôi lấy phải cô đúng là vô phúc ba đời!”
“Cô tưởng cô sinh được đứa con trai là có thể ở cái nhà này tác oai tác quái chắc? Không soi gương xem bản thân nặng mấy cân mấy lạng. Đến bố mẹ đẻ cô còn chẳng thèm ngó ngàng đến cô, lại còn trông mong lão già này cho tiền? Nằm mơ giữa ban ngày đi!”
Tôi không thèm đôi co với ông ta, chỉ giữ nguyên dáng vẻ của một nạn nhân đáng thương chịu đầy tổn thương,
Thất thần, lảo đảo bước đi.
Phía sau lưng, tiếng chửi bới qua lại giữa đám đông và bố chồng tôi vang lên vô cùng chói tai, khung cảnh hỗn loạn đến cực điểm.
Vừa đi đến góc khuất không một bóng người, khóe môi tôi khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh. Đây mới chỉ là màn dạo đầu mà thôi.
...
Đoạn video tôi đại náo quán trà với bố chồng đã được một "người tốt bụng" ghi lại và phát tán vào group chat cư dân của tòa nhà với cả nghìn thành viên.
Ngay lập tức, nó tạo nên một làn sóng phẫn nộ dữ dội. Bố chồng và chồng tôi bị tag tên chửi bới suốt mấy nghìn tin nhắn không trùng chữ nào.
Lúc Lương Tề trở về, bố chồng đang đứng trước cửa phòng ngủ của tôi, ra sức đập cửa chửi bới om sòm.
Cái mác đại gia của ông ta đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là những cái chỉ trỏ đầy khinh bỉ của hàng xóm.
Bây giờ ông ta đến cửa cũng không dám ra, lại còn bị đá văng khỏi hội bài mạt chược. Người ta bảo không muốn giao du với loại người tâm địa độc ác như vậy, xúi quẩy.
Không có nơi trút giận, ông ta đem tất cả sự căm phẫn đổ lên đầu tôi.
“Trần Hi, cô cút ra đây cho tôi! Lập tức lên group chat đính chính chuyện ngày hôm nay chỉ là hiểu lầm, nếu không lão tử sẽ đuổi cô ra khỏi cái nhà này!”
“Cô đúng là loại chó cắn trộm! Hại con trai tôi thân bại danh liệt thì cô được lợi lộc gì hả!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất