Chồng Muốn Giết Vợ Để Trục Lợi Bảo Hiểm, Tôi Tiện Tay Lật Ngược Thế Cờ

Chương 6

Chương 6
Đêm hôm đó, tôi thức dậy vào lúc ba giờ sáng để pha sữa cho con. Chợt nhìn thấy ánh đèn le lói hắt qua khe cửa phòng bên cạnh.
Muộn thế này rồi, chẳng lẽ chồng tôi vẫn chưa ngủ?
Kể từ khi tôi sinh con, chúng tôi đã ngủ riêng phòng.
Anh ta lấy cớ hoa mỹ rằng làm vậy để ngày hôm sau có đủ tinh thần làm việc kiếm tiền nuôi gia đình.
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, nghe thấy tiếng bố chồng đang hạ thấp giọng, bàn bạc điều gì đó với chồng tôi.
Để nghe rõ hơn, tôi nín thở, dỏng tai lên lắng nghe từng động tĩnh bên trong.
"Con trai, tối mai con cứ bỏ thuốc ngủ đã gom bấy lâu nay vào ly sữa của nó. Sau đó mượn tay thằng bé Thước Thước làm nó ngạt thở mà chết. Như vậy chúng ta vừa được nhận một khoản tiền bảo hiểm kếch xù, vừa có thể giữ cháu lại nuôi, một mũi tên trúng hai đích."
"Dù sao thuốc ngủ cũng là tự tay nó mua, đứa khiến nó ngạt khí lại là con trai ruột của nó, chẳng liên quan gì đến hai bố con mình cả, cảnh sát có tra cũng không tra được đến đầu chúng ta đâu."
"Con đừng có mà do dự nữa! Mấy ngày nay ngày nào nó cũng lén lút ra ngoài không biết làm gì, nếu để nó phát hiện ra con có nhân tình ở công ty, nó lại chẳng lật tung cái nhà này lên à."
"Bố mẹ đẻ nó có giàu có đến mấy thì đã sao? Con gái họ chết vì tai nạn, liên quan gì đến chúng ta chứ."
Chồng tôi dường như đã bị những lời độc địa của ông bố thuyết phục, anh ta trầm giọng đáp: "Con biết rồi. Ba đừng đi đánh mạt chược nữa, nếu không thì đừng trách con không nhận người ba này."
Sau đó bọn họ còn nói thêm những gì, tai tôi đã hoàn toàn lùng bùng không nghe thấy nữa.
Chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, giống như giữa mùa đông giá rét bị dội một gáo nước đá từ đỉnh đầu xuống.
Hai chân tôi nặng trĩu như đổ chì, không thể di chuyển nổi một bước.
Tôi vốn nghĩ rằng, hai bố con nhà này dù có tàn nhẫn đến đâu, cũng không thể tuyệt tình đến mức ra tay sát hại người vợ đã sinh con đẻ cái cho nhà họ.
Không ngờ, bọn họ không chỉ muốn lấy mạng tôi, mà còn tàn nhẫn đến mức muốn lợi dụng đứa con trai mới tròn một tuổi của tôi làm công cụ giết người.
Cũng giống như bao người phụ nữ mang thai khác, tôi từng bị trầm cảm sau sinh.
Suốt đêm mất ngủ, tâm trạng luôn chạm đáy tồi tệ. ban đầu chồng tôi mua melatonin cho tôi uống, uống vào có chút tác dụng, nhưng sau đó tình trạng càng trầm trọng hơn.
Về sau, tôi đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ có kê cho tôi một ít thuốc ngủ, nhưng dặn tôi tuyệt đối không được cho con bú khi dùng thuốc.
Tôi đã cắn răng chịu đựng không uống thuốc để nuôi con bằng sữa mẹ suốt mấy tháng trời.
Thế rồi, lọ thuốc ngủ đó bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ.
Tôi cứ ngỡ mình đã đã quên mất và vứt nó ở đâu đó, nên hai tháng sau lại đi kê đơn mới.
Bố chồng tôi biết chuyện còn mắng tôi một trận, bảo tôi õng ẹo làm màu.
Ông ta giật lấy lọ thuốc không cho tôi uống, nói rằng sẽ ảnh hưởng đến đứa trẻ.
Khi con trai được năm tháng tuổi, tôi cai sữa cho thằng bé, lại đến bệnh viện kê đơn thuốc ngủ.
Phải có thuốc, tôi mới có thể có được một giấc ngủ an lành.
Suốt nửa năm qua, tôi cứ uống thuốc ngắt quãng như vậy để duy trì giấc ngủ.
Không ngờ, bọn họ từ lâu đã tính toán mượn lọ thuốc này để lấy mạng tôi.
Bởi vì tôi có thói quen uống thuốc ngủ, lại ngủ riêng với con, khi tôi đã ngủ say như chết, đứa trẻ lật người đè lên mũi tôi khiến tôi ngạt thở mà chết, bất cứ ai đến điều tra cũng đều thấy vô cùng hợp lý.
Tôi không biết mình đã lết về phòng bằng cách nào, chỉ nhớ lúc đó tay chân lạnh ngắt, đầu óc mụ mị hỗn loạn.
Phải mất một lúc lâu, tôi mới dần tỉnh táo lại.
Ý nghĩ phải khiến cho hai bố con họ thân bại danh liệt, mất sạch sành sanh, sống không bằng chết càng thêm kiên định trong lòng tôi.
Quả nhiên, tối ngày hôm sau, chồng tôi về nhà rất đúng giờ.
Anh ta còn mua một vài món ăn tôi thích, đích thân xuống bếp nấu nướng.
Khi cơm nước đã chuẩn bị xong xuôi, tôi nhàn nhạt hỏi: "Ba đâu rồi anh?"
Anh ta thong thả, từ tốn đáp: "Đang đánh mạt chược dưới lầu, kệ ông ấy đi, không cần quản."
Tôi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng, rút ra một chai rượu vang: "Đã lâu lắm rồi hai vợ chồng mình không ngồi riêng với nhau để ăn cơm trò chuyện thế này. Uống chút rượu chúc mừng nhé."
Ban đầu anh ta có vẻ không tình nguyện, nhưng sau đó như nghĩ ra điều gì liền thay đổi ý định, gật đầu đồng ý.
Tôi rót đầy ly cho anh ta: "Thời gian qua đã xảy ra rất nhiều chuyện không vui. Em hy vọng sau khi uống hết chai rượu tối nay, tất cả mọi chuyện sẽ tan thành mây khói, được không anh?"
Chồng tôi ừ một tiếng, bất động thanh sắc nhấp một ngụm.
Thực ra, điểm thu hút tôi nhất ở người đàn ông này chính là gương mặt ra vẻ tri thức nhưng thực chất lại là kẻ bại hoại.
Tôi là một kẻ cuồng cái đẹp.
Anh ta sở hữu bờ vai rộng, eo hẹp, mày kiếm mắt sáng, hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của tôi.
Chính vì bị cái vẻ bề ngoài ấy làm cho mờ mắt, tôi mới hoàn toàn không nhận ra rằng, trong cuộc tình này, tôi luôn là kẻ ở thế hạ phong.
Chính sự dung túng và nuông chiều của tôi đã trao cho anh ta tư cách để tổn thương tôi, vậy mà tôi lại chẳng hề hay biết.
Đến tận hôm nay tôi mới thấu hiểu một điều: bất kể đẹp xấu ra sao, một khi bản chất của một con người đã là sự tàn ác độc địa, thì dù anh ta có đẹp đến mức người thần đều phẫn nộ cũng chẳng thể cứu vãn nổi.
Tôi uống thêm hai ngụm, anh ta liền đưa tay ngăn tôi lại.
"Lát nữa còn phải trông con, em đừng uống nhiều quá."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất