Chúc Long Lấy Trái

Chương 30: Thanh Điểu

Chương 30: Thanh Điểu
Nơi sâu trong cực uyên, hai vị sinh linh cách quan cữu đối diện nhìn nhau.
Như thể thời quang vào lúc này lùi lại 10 triệu năm.
Sinh linh trong quan cữu mang dáng vẻ thiếu nữ, thanh y mặc phát, khóe đan phượng nhãn phác họa ra từng tia phi hồng.
Thiếu nữ lặng lẽ đánh giá Xích Giao đỏ thẫm uốn lượn vô tận trước mặt, đôi mắt tựa cự đại kim chúc kia chiếu sáng gương mặt nàng.
Nàng đẩy mở quan cữu, cũng đẩy mở năm tháng đến từ Thái Cổ, đặt chân xuống hiện thế.
Những hàng triện văn dày đặc ấy vây quanh thân hình mảnh mai yếu mềm của nàng, vận chuyển cho nàng sinh cơ to lớn. Hóa ra đàn Ngư Long săn giết mọi sinh vật sống chúng thấy được chính là để khiến thiếu nữ trong quan cữu thức tỉnh. Lúc này thiếu nữ phiêu phù trong cực uyên, sức nổi của nước nâng mái tóc dài lên, trải rộng thanh y cổ phác. Ánh mắt nàng vẫn luôn đặt trên người Lý Tức An, chưa từng di động dù chỉ mảy may.
“Ngươi không phải sinh linh thuộc về Côn Luân, vì sao lại ở nơi này?” Nàng khẽ hỏi.
Lân phiến của quái vật đỏ thẫm khổng lồ giãn ra, Lý Tức An không cảm nhận được ác ý, liền thả lỏng.
“Nơi này cũng không phải Côn Luân, mà là một mảnh khe hẹp không gian dưới thủy vực Hoàng Hà.” Xích Giao chậm rãi mở miệng, y tin rằng sinh linh đến từ Thái Cổ sẽ hiểu khe hẹp không gian là vật gì.
“Không phải Côn Luân?” Sắc mặt thiếu nữ đột nhiên biến đổi.
“Vậy Côn Luân hiện giờ là tình cảnh thế nào?”
Xích Giao không trả lời, thân thể khổng lồ khuấy động thủy lưu, lực đẩy dâng lên khiến thiếu nữ gần như không thể duy trì tư thế đứng thẳng trong nước, nàng đã thức tỉnh sau cách biệt 10 triệu năm, tu vi bị chém, yếu ớt như hài nhi vừa mới chào đời.
“Có lẽ đang thức tỉnh.” Xích Giao đáp.
“Đừng vội hỏi tiếp, ta cũng có vấn đề.” Lý Tức An trầm giọng, lôi đình cuồn cuộn trong cổ họng, đây rõ ràng là một đầu sinh linh hiểu rõ lịch sử Thái Cổ.
Thiếu nữ nhìn ra ý đồ của Xích Giao, rất thản nhiên.
“Yêu Vương Dương Thần Cảnh.”
“Hậu thế của chúng ta có thể sinh ra sinh linh cường hoành như ngươi, chứng tỏ Cửu Châu chưa hoàn toàn chết đi, vẫn còn tồn tại sinh cơ.” Thiếu nữ chăm chú nhìn đôi đồng tử vàng của Xích Giao.
“Cửu Châu?” Xích Giao nghe thấy danh từ này.
“Hiện tại thiên địa không còn gọi là Cửu Châu nữa sao?” Thiếu nữ hỏi, sau đó lại tự nhủ: “Không gọi là Cửu Châu cũng tốt, vốn dĩ thứ nên mất đều đã mất, Cửu Châu và thế giới hiện tại lý ra không nên còn quan hệ.”
Bi thương trong mắt thiếu nữ dâng lên hạ xuống như thủy triều, rất nhanh đã trở về bình tĩnh.
“Ta là Thanh Điểu, sứ giả dưới trướng Tây Vương Mẫu của Côn Luân Sơn.” Thiếu nữ tiếp tục nói, khí chất phút chốc thay đổi, trong chớp mắt từ hài nhi sơ sinh hóa thành thần linh, “Xích Giao, hiện tại có thể nói rõ ý đồ ngươi tới đây. Ta chỉ có một yêu cầu, xin hãy giúp ta trở về Côn Luân, mảnh không gian này lẽ ra phải được đặt ở nơi sâu trong cấm khu Côn Luân Sơn, có thể xuất hiện ở đây nhất định là trong Côn Luân Sơn đã xảy ra dị biến mà ta không thể tưởng tượng nổi, ta không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Thần thoại của Côn Luân lúc này chân chân thiết thiết hiện ra trước mặt Lý Tức An. Tây Vương Mẫu, Côn Luân chi thần, Thanh Điểu là sứ giả của bà. Y mơ hồ cảm thấy bản thân đã chạm tới bí ẩn bị chôn giấu trong năm tháng. Bao gồm tinh thần sáng lên trên trời, Thanh Điểu lúc này đang nhìn thấy, hết thảy mọi thứ đều đang nói cho y biết bí mật được chôn giấu tại mảnh sơn mạch cổ lão thần thánh kia của Côn Luân.
“Côn Luân…” Xích Giao thì thầm.
Một phương thanh đồng đại đỉnh hiển hiện phía trên đầu giao dữ tợn, tỏa ra sinh cơ cổ lão.
“Ngươi sinh cơ không còn, phương thanh đồng đỉnh này có thể giữ mạng cho ngươi.”
Sinh mệnh lực lúc này của Thanh Điểu là dựa vào sinh cơ do Ngư Long thôn phệ mà nuôi dưỡng, nhưng Lý Tức An cảm nhận được loại sinh mệnh lực này đang tiêu tán cực nhanh.
“Trong đó có điển tịch kinh tàng của hiện thế, ngươi có thể xem qua, sau đó nói cho ta biết thời đại các ngươi đang ở đã xảy ra chuyện gì, phiến thiên địa này rốt cuộc đang ở trạng thái nào. Ta đang đi tới Côn Luân, có thể đồng hành.”
Thiếu nữ nhìn phương thanh đồng đỉnh kia ngẩn người, hồi lâu mới nhìn ra thứ gì đó, ngữ khí kinh ngạc.
“Ngũ Hành Sát Phạt Thuật?”
“Ngươi vậy mà cũng biết?” Lần này đến lượt Lý Tức An kinh ngạc, thiên cổ kinh này là do Thái Hành Sơn ban cho, lẽ ra không thuộc phạm trù kinh văn Thái Cổ.
“Đương nhiên là biết, kinh văn phẩm giai như vậy vốn dĩ cũng không có bao nhiêu thiên.” Thanh Điểu lắc đầu, “Loại vô thượng cổ kinh này vậy mà còn ở lại Cửu Châu… khiến ta khó mà tưởng tượng nổi, vốn cho rằng Cửu Châu hiện nay còn có thể sinh ra linh đã đủ làm người ta kinh ngạc, không ngờ lại có giao long nắm giữ vô thượng cổ kinh.”
Thiếu nữ nghiêm nghị nhìn Xích Giao, đột nhiên khẽ cười, như dòng suối nhỏ róc rách phá tan băng tuyết, nàng thật sự từ đáy lòng vui mừng thay cho Xích Giao vì có thể tồn tại ở hiện thế.
“Có lẽ lại qua thêm ngàn năm năm tháng, Cửu Châu còn có thể xuất hiện một đầu Chu Thiên Thập Loại.”
Hoàng Hà từ phía tây xé Côn Luân mà tới, gầm thét vạn dặm chạm Long Môn.
Xích Giao khổng lồ uốn lượn trong đó, nơi này đã thuộc phạm vi cao nguyên phía tây, phạm vi hoạt động của nhân loại gần như không thể nhìn thấy. Tải Thiên Đỉnh lơ lửng trên đỉnh đầu, che lấp hết thảy mọi dò xét từ bên ngoài.
Ở nơi này y không cần phải cẩn trọng như tại lưu vực phồn hoa, phải che giấu thân hình.
Y đang tới gần đầu nguồn của con sông cổ xưa Hoàng Hà này, mảnh địa phương này sẽ không khiến thế tục hoảng loạn mà liên tưởng có phải là Xích Giao Thái Hành hay không. Y uốn lượn tại nơi đây, chỉ cần lo lắng đôi mắt trên trời. Mà huyền diệu khí cơ do Tải Thiên Đỉnh tỏa ra đã che giấu y, trên trời không cách nào phát hiện ra thân ảnh của y.
Thanh Điểu ngồi xếp bằng trên Tải Thiên Đỉnh, trong tay cầm cổ tịch, nàng đang xem cực nhanh, hấp thu tin tức của hiện thế rồi kết hợp với thời đại trong ký ức của mình.
Càng xem càng kinh tâm.
Nàng không thể tưởng tượng nổi hậu thế rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao Cửu Châu còn có thể lần nữa quật khởi vào hôm nay. Nếu thời đại của bọn họ còn có một tia cơ hội, các Chí Tôn cũng sẽ không khai mở vô số tiểu thế giới, rồi hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ giữa tiểu thế giới với Cửu Châu.
Hỏa chủng mà các Chí Tôn chọn lựa đều ẩn náu trong vô số tiểu thế giới ấy, những tồn tại vĩ đại hằng cổ trường tồn này chưa từng bất lực đến như vậy.
Bọn họ vốn nên là sinh linh vô địch bình định tinh vũ, xưng tôn dưới hoàn vũ.
“Chu Thiên Thập Loại mà ngươi lúc trước nói là gì?” Xích Giao truyền ra thần niệm.
“10 chủng tộc thần thoại cường hoành nhất trong Tinh Hải, cá thể trong những chủng tộc ấy trưởng thành là có thể dễ dàng đạt tới Chân Nhất Cảnh của nhân tộc, xưng Tổ. Hơn nữa mỗi một đầu Chu Thiên Thập Loại đều có thể nói là kẻ vô địch cùng cảnh giới.” Thanh Điểu đáp, động tác lật sách không dừng.
“Long?”
Lý Tức An nhớ lại lời thiếu nữ trước đó từng nói với mình.
“Tự nhiên.” Thanh Điểu gật đầu, “Giao long nắm giữ vô thượng cổ kinh, nếu ngươi không chết yểu, trong những cự đầu của Chu Thiên Thập Loại ắt có danh hào của ngươi, còn hiện tại sao, những thứ ở chỗ sâu trong Tinh Hải nhìn thấy ngươi sẽ đem ngươi giết chết.”
“Có thể biết rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với phiến thiên địa này mới dẫn đến thức tỉnh không?” Lý Tức An lắc đầu, hiện giờ nghĩ những chuyện ấy vẫn còn quá sớm, y cần phải làm rõ bí tân ẩn giấu trong phiến thiên địa này.
“Không biết.”
Thiếu nữ trông về tầng tầng sơn loan nơi xa, đồng tử trong trẻo rỗng sáng.
“Thời đại của chúng ta không phải lịch sử bí ẩn như điển tịch hiện thế miêu tả, bởi vì thời đại ấy trong ấn tượng của nhân loại ngày nay chính là thần thoại. Mà thần thoại truyền thuyết thì không thể quy vào năm tháng lịch sử được.”
“Hậu thế có lẽ đã có thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm kéo phiến thiên địa này trở lại từ bên bờ rơi xuống.” Nàng khẽ nói.
Lý Tức An bỗng dưng nghĩ tới thần vũ hôm đó bị thiên địa khắc ghi lại trên tế đàn Đế Đô.
“Nhưng nếu Cửu Châu như lời ngươi miêu tả là đáng sợ cường đại như vậy, vì sao lại rơi xuống tình cảnh như hôm nay, lẽ ra không ai nguyện ý trêu chọc một phương cổ lão đại giới cường thịnh như thế mới phải, huống chi là đại giới vỡ nát, sinh linh Chí Tôn như ngươi nói có thể làm được sao?”
Sinh linh Chí Tôn trong lời thiếu nữ, Tịch Chiếu Cảnh, cảnh giới cao nhất trong Tinh Hải, hô hấp có thể làm vũ trụ u ám, tiện tay lại có thể khiến phồn tinh quy tịch.
Sinh hóa tạo diệt đều tận trong một niệm.
Chỉ cần nghĩ tới chém giết giữa loại sinh linh ấy thôi cũng khiến Lý Tức An không rét mà run.
“Chúng ta trước kia cũng từng nghĩ như vậy, nhưng nguyên nhân chân chính thì chỉ có các Chí Tôn mới biết, mà Chí Tôn của Cửu Châu đã sớm chết trong năm tháng 10 triệu năm trước, lật khắp mọi cổ tịch cũng không thể nhìn thấy thân ảnh của bọn họ.” Thần sắc thiếu nữ ảm đạm, nghĩ đến với thân phận sứ giả dưới trướng Tây Vương Mẫu của thần sơn, trong số Chí Tôn của Cửu Châu có lẽ cũng có mấy vị nàng ngưỡng mộ hoặc người quen cũ.
Lý Tức An trầm mặc.
Khi có thể nhìn thấy sơn mạch nguy nga hư ảo, quái vật đỏ thẫm khổng lồ từ trong dòng sông ngẩng dậy, đằng không.
Thủy lưu men theo thiết lân tung rắc xuống đại địa, như một trận mưa phùn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất