Chuyện Cũ Chìm Dưới Đáy Ly, Non Sông Cố Nhân Trở Về

Chương 6

Chương 6
Tháng đầu tiên sau khi thay đổi nhân sự, báo cáo kinh doanh của công ty đẹp đến mức không chê vào đâu được.
Chi phí giảm mười lăm phần trăm, lợi nhuận tăng tám phần trăm.
Cố Thanh Dã cầm bản báo cáo đưa cho ông cụ Thẩm xem. Ông chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào.
Thẩm Tri Vy vui mừng khôn xiết, càng tin rằng quyết định của mình là đúng.
Cô thậm chí còn nghĩ, nếu như kiếp trước giao tập đoàn Thẩm Thị Dược Nghiệp cho Cố Thanh Dã quản lý sớm hơn, có lẽ quy mô công ty đã phát triển lớn mạnh từ lâu.
Thế nhưng sang tháng thứ hai, mọi chuyện bắt đầu có dấu hiệu bất thường.
Tỷ lệ hoàn trả viên nang Tâm Mạch Thông đột nhiên tăng vọt.
Các nhà thuốc liên tục phản hồi rằng rất nhiều bệnh nhân sau khi sử dụng đều cho biết hiệu quả không còn rõ rệt như trước.
Điện thoại của bộ phận chăm sóc khách hàng gần như nổ tung vì những cuộc gọi khiếu nại.
“Thuốc của các người bị làm sao vậy? Bố tôi uống suốt hai tháng rồi mà huyết áp chẳng hề giảm!”
“Trước đây chỉ cần uống một viên là có tác dụng, bây giờ uống hai viên cũng chẳng ăn thua. Có phải các người đã đổi công thức rồi không?”
Cố Thanh Dã lại chẳng hề để tâm.
“Chỉ là khác biệt thể trạng của từng bệnh nhân thôi, dao động bình thường.”
Nhưng ngay sau đó...
Chuyện còn nghiêm trọng hơn đã xảy ra.
Trong giai đoạn ba của thử nghiệm lâm sàng viên nang Tâm Mạch Thông, liên tiếp xuất hiện năm ca phản ứng bất lợi nghiêm trọng.
Hai bệnh nhân có chỉ số men gan tăng vọt lên gấp mười lần mức bình thường.
Một bệnh nhân bị tổn thương gan cấp tính.
Cơ quan Quản lý Dược lập tức gọi thẳng vào điện thoại của Thẩm Tri Vy.
“Tổng giám đốc Thẩm, thử nghiệm lâm sàng của viên nang Tâm Mạch Thông bên cô đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng. Yêu cầu lập tức dừng thử nghiệm. Ngày mai chúng tôi sẽ cử người đến kiểm tra.”
Thẩm Tri Vy hoảng hốt, vội vàng đi tìm Cố Thanh Dã.
Sắc mặt anh ta cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Không sao, tôi xử lý được.”
Nhưng thực tế còn nghiêm trọng hơn những gì họ tưởng tượng.
Sau khi đoàn thanh tra của Cục Quản lý Dược đến nơi, họ kiểm tra suốt ba ngày và phát hiện vấn đề không chỉ nằm ở thử nghiệm lâm sàng.
Ngay cả những lô thuốc đã lưu hành trên thị trường cũng có nhiều lô chỉ đạt sáu mươi phần trăm hàm lượng đan sâm tố theo tiêu chuẩn.
Điều đó có ý nghĩa gì...
Đến cả Thẩm Tri Vy cũng hiểu.
Bệnh nhân uống loại thuốc này...
Chẳng khác nào không uống.
Ngay tại chỗ, Cục Quản lý Dược ban hành lệnh đình chỉ sản xuất để chấn chỉnh.
Toàn bộ dây chuyền sản xuất của Thẩm Thị Dược Nghiệp đều bị buộc dừng hoạt động.
Đơn xin lưu hành sản phẩm mới cũng bị bác bỏ.
Thẩm Tri Vy sốt ruột đến mức khóe miệng nổi đầy mụn nước, mỗi ngày đều ở lại công ty làm việc đến tận nửa đêm.
Nhưng càng sốt ruột thì càng rối.
Càng rối thì càng sai.
Đúng lúc cô đang quay cuồng không biết xoay xở ra sao, một tin dữ lại ập đến.
Một bệnh nhân sau khi uống viên nang Tâm Mạch Thông đột ngột bị suy gan cấp.
Dù đã được cấp cứu nhưng vẫn không qua khỏi.
Ngay trong ngày hôm đó, người nhà nạn nhân kéo cả một đoàn người đến trước cổng công ty.
Một tấm băng rôn lớn được giăng lên, trên nền trắng là hàng chữ đen nổi bật:
“Thẩm Thị Dược Nghiệp hại chết người!”
Có người đốt vàng mã ngay trước cổng.
Có người hắt sơn vào đại sảnh.
Đội bảo vệ hoàn toàn không ngăn nổi.
Ngay cả khi báo cảnh sát, tình hình cũng chẳng được cải thiện.
Thẩm Tri Vy bị mắc kẹt trong phòng làm việc, nghe tiếng khóc lóc, gào thét vọng lên từ dưới lầu mà hai bàn tay run bần bật.
Cô gọi điện cho Cố Thanh Dã.
Gọi liên tiếp mấy cuộc.
Không một ai bắt máy.
Cuối cùng, trợ lý chỉ có thể nói với cô:
“Tổng giám đốc Cố sáng sớm đã rời đi rồi, không ai biết anh ấy đi đâu.”
Thẩm Tri Vy trốn trong văn phòng đến tận nửa đêm mới dám bước ra.
Về đến nhà.
Mở cửa.
Căn nhà chìm trong bóng tối.
Cố Thanh Dã không có ở đó.
Cô ngồi một mình trong phòng khách rất lâu.
Đến hai giờ sáng, điện thoại bỗng reo.
Là bệnh viện gọi tới.
“Cô Thẩm, cha cô vừa lên cơn nhồi máu cơ tim, hiện đang được cấp cứu. Mong cô lập tức đến bệnh viện.”
Khi Thẩm Tri Vy chạy đến nơi...
Ông cụ Thẩm đã nằm bất động trên giường bệnh.
Trên người phủ kín một tấm vải trắng.
Y tá nói, ông đã đọc được tin tức trên điện thoại.
Biết công ty xảy ra án mạng.
Ông quá kích động, không thở nổi, ngã gục ngay tại chỗ.
Lúc được đưa đến bệnh viện...
Tim ông đã ngừng đập.
Thẩm Tri Vy quỳ bên giường bệnh suốt cả một đêm.
Đến khi trời sáng.
Cuối cùng cô cũng bật khóc.
Sau khi khóc cạn nước mắt, cô ngồi trên chiếc ghế dài ngoài hành lang bệnh viện, lặng lẽ xâu chuỗi lại tất cả những chuyện xảy ra trong ba tháng vừa qua.
Nguyên liệu bị thay đổi.
Công thức bị chỉnh sửa.
Thử nghiệm lâm sàng xảy ra tai nạn.
Tiếp đó là hàng loạt đơn khiếu nại.
Cục Quản lý Dược vào cuộc thanh tra.
Bệnh nhân tử vong.
Cha cô lên cơn nhồi máu cơ tim rồi qua đời.
Từng chuyện một...
Đều có liên quan đến những lời Trần Nhiên đã căn dặn trước khi rời đi.
“Đan sâm nhất định phải dùng loại sản xuất ở Trung Giang.”
“Xuyên khung chỉ được chiết xuất bằng phương pháp chiết cồn.”
“Bất kỳ vị thuốc nào trong công thức, từ liều lượng, vùng nguyên liệu cho đến quy trình bào chế, đều tuyệt đối không được thay đổi.”
“Chỉ cần thay đổi một thứ thôi, dược hiệu sẽ xảy ra vấn đề. Mà dược hiệu có vấn đề... thì sẽ liên quan đến mạng người.”
Từng câu.
Từng chữ anh nói.
Đều đã ứng nghiệm.
Không phải vì anh may mắn.
Mà bởi vì...
Anh thực sự hiểu.
Thẩm Tri Vy chậm rãi nhắm mắt lại.
Cuối cùng cô cũng hiểu ra.
Kiếp trước, Thẩm Thị Dược Nghiệp có thể phát triển thành một tập đoàn trị giá hàng trăm tỷ...
Không phải nhờ may mắn.
Cũng chẳng phải dựa vào vận khí.
Mà là vì...
Có Trần Nhiên.
Chính người đàn ông ấy đã dành trọn bốn mươi năm cuộc đời mình, từng bước một đưa một tiệm thuốc nhỏ của nhà họ Thẩm trở thành một công ty niêm yết hùng mạnh.
Còn cô...
Lại chính tay đuổi anh rời đi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất