Chương 1
Tôi biết về chuyện nam nữ khá sớm, chưa đầy mười tuổi đã hiểu thế nào là làm tình, chỉ là chưa từng thực hành.
Chẳng phải do tôi dậy thì sớm, mà vì tôi có một người hàng xóm "biết chuyện" sớm hơn.
Anh tên là Từ Quân, hơn tôi vài tuổi, chính anh là người đã đánh thức ý thức giới tính của tôi ngay từ khi còn bé. Những gì tôi sắp kể dưới đây chính là những câu chuyện đã xảy ra giữa chúng tôi ngày ấy.
Nhà tôi nằm ở một thị trấn nhỏ bên dòng Trường Giang.
Bố tôi và bố Từ Quân đều là nhân viên của trạm lương thực trong thị trấn.
Hồi đó, chỗ chúng tôi ở là khu tập thể được cải tạo từ những nhà kho cũ, chia thành từng sân nhỏ, mỗi sân có ba đến năm hộ gia đình.
Nhà tôi và nhà Từ Quân ở chung một sân, nhà đối diện chéo nhau, coi như là lớn lên cùng một chỗ.
Thời thơ ấu luôn tràn ngập niềm vui. Khi ấy, người lớn ai nấy đều bận rộn, chẳng có mấy thời gian để ý đến lũ trẻ chúng tôi.
Từ Quân là "đầu sỏ" trong đám trẻ trong vùng, bởi vì anh lớn tuổi hơn, lại còn khỏe mạnh hơn bọn tôi. Hồi nhỏ, tôi gần như cứ lẽo đẽo chạy theo sau cái đuôi của anh.
Thằng nhóc này từ nhỏ đã nghịch ngợm, ngoài bố nó ra thì chẳng sợ ai.
Mối quan hệ giữa tôi và Từ Quân giống như Nobita và Jaian trong Doraemon vậy.
Chỉ có điều, anh không hung hăng như Jaian, còn tôi cũng chẳng ngốc nghếch như Nobita.
Nói chung, anh rất mạnh mẽ, còn tôi thì có phần yếu đuối, đã không ít lần phải "đổ vỏ" cho anh.
Đến năm tôi học lớp một, Từ Quân đã học lớp bốn.
Trong khi tôi còn đang say sưa với những viên bi, vòng sắt, thì anh đã bắt đầu nói chuyện đàn bà con gái với tôi rồi.
Lúc đó tôi chưa có hứng thú gì với phụ nữ, ngoại trừ một người duy nhất: chị gái của Từ Quân.
Chị tên là Dung, lớn hơn Từ Quân ba tuổi.
Dung rất xinh đẹp, tôi đã thích chị từ nhỏ, từng xem chị là nữ thần của lòng mình.
Chỉ tiếc là Dung luôn coi tôi là một đứa nhóc tì, chẳng bao giờ đặt tôi vào mắt.
Người phụ nữ đầu tiên Từ Quân nói với tôi là mẹ nó, người thứ hai chính là chị Dung.
Việc Từ Quân "biết chuyện" sớm có liên quan mật thiết đến hoàn cảnh gia đình anh.
Bố Từ Quân không được học hành, nhờ thừa hưởng suất làm việc của ông nội mà được vào trạm lương thực.
Ông ấy đen và vạm vỡ, nhưng không cao. Mẹ anh thì ngược lại, cao ráo, trắng trẻo, cao hơn mét bảy, diện mạo cũng rất ưa nhìn.
Trong cái thời mà cái gì cũng phải cần tem phiếu, trạm lương thực là một đơn vị vô cùng quan trọng trong thị trấn.
Ngay cả là công nhân tạm thời ở trạm lương thực cũng là một công việc đáng ngưỡng mộ.
Mẹ Từ Quân vốn là người ở vùng nông thôn xa xôi, nhà rất nghèo, có thể gả cho một nhân viên chính thức của trạm lương thực đã là một điều cực kỳ may mắn.
Khi đó, hầu hết nhân viên trạm lương thực đều tìm được những cô vợ khá xinh đẹp. Bố tôi là kế toán ở trạm, tính ra cũng là "nửa lãnh đạo", mẹ tôi cũng rất xinh.
Mẹ tôi làm ở nhà máy dệt, nơi hầu hết là nữ công nhân, chúng tôi hay gọi họ là "cô nàng dệt vải". Hồi ấy, cưới được một cô nàng dệt vải làm vợ là lý tưởng của biết bao người đàn ông trong thị trấn.
Bố Từ Quân không có văn hóa, lại ham rượu chè. Say vào là ông không phân biệt phải trái, thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cả nhà họ nhìn thấy ông cứ như chuột thấy mèo.
Người bị đánh nhiều nhất dĩ nhiên là Từ Quân. Ngày trước mỗi khi bị đòn, anh thường trốn sang nhà tôi than thở, nhờ vậy mà tôi biết được rất nhiều chuyện trong nhà anh.
Từ Quân nói bố nó nóng tính như vậy là vì chị Dung không phải con ruột của ông ấy. Chuyện này tôi chẳng lấy làm lạ, vì chị Dung và bố anh chẳng có nét nào giống nhau cả.
Bố Từ Quân đen đúa thấp lùn, còn Dung thì trắng trẻo thanh tú. Lời đồn chị Dung không phải con ông ấy đã có từ lâu.
Lúc đầu bố anh không biết, nhưng sau này càng lớn, chị Dung càng không giống ông, cộng thêm những lời ra tiếng vào bên ngoài, ông bắt đầu nghi ngờ mẹ anh. Mẹ anh có lẽ vì chột dạ nên cứ mặc cho ông trút giận.
Bố Từ Quân không chỉ nóng tính mà nhân cách cũng kém. Bình thường ông ta cứ mở miệng ra là những lời lẽ thô tục về cơ quan sinh dục.
Ngay cả những lúc ân ái với mẹ anh, ông ta cũng chẳng kiêng dè gì hai chị em Từ Quân, mà thực ra cũng chẳng có chỗ nào để mà tránh.
Chúng tôi hồi đó sống trong căn nhà kho cũ, mỗi nhà chỉ rộng hai ba mươi mét vuông. Tường ngoài xây bằng gạch, ở giữa ngăn cách bằng bức tường đất trộn nan tre làm thành hai phòng, bố mẹ anh ở gian trong.
Hồi đó, khu tập thể trạm lương thực nhà nào cũng như vậy. Loại nhà này chẳng cách âm chút nào, nói chuyện ở hai phòng chẳng khác gì ngồi chung một chỗ.
Do những bức tường trát bùn và gắn nẹp tre kia chằng chịt những khe hở, nên Từ Quân đã sớm “mở mang tầm mắt” từ lâu.
Hồi ấy, tôi vẫn còn khờ khạo lắm. Từ Quân kể với tôi chuyện bố mẹ cậu ấy trần như nhộng lăn lộn trên giường, tôi chỉ thấy buồn cười, có lẽ chính Từ Quân khi đó cũng chẳng hiểu mô tê gì.
Dần dần lớn hơn, Từ Quân bắt đầu vỡ lẽ, còn tôi cũng nhen nhóm chút hứng thú. Thực ra, người tôi để ý là Dung.
Từ Quân bảo bố cậu ấy từ lâu đã có ý đồ với chị gái mình, cậu ấy từng vài lần bắt gặp ông ta đang sờ soạng chị ấy.
Lần đầu nghe chuyện, tôi thấy bố cậu ấy thật biến thái.
Trong mắt tôi, Dung chẳng khác nào tiên nữ giáng trần, không ngờ lại có một người cha cầm thú như thế.
Thế nhưng, sau cú sốc ban đầu, trong lòng tôi lại dấy lên một sự phấn khích biến thái khó tả. Lúc bấy giờ vẫn còn non nớt, tôi chỉ thấy “cậu nhỏ” cứng đờ, cảm giác cứ như buồn tiểu đến nơi.