Chương 13: Mikazuki giận dữ
Lacus rốt cuộc không nhịn được nữa.
"Cái kia, thất lễ hỏi một chút, các vị... trong Tekkadan đoàn chẳng lẽ tất cả đều là... trẻ mồ côi sao?"
Mikazuki hơi ngẩng đầu.
"Đúng vậy a, chúng ta đại bộ phận đều là bị cha mẹ bỏ rơi. Chỉ có số ít là vì nguyên nhân tham gia chiến trận, sau đó mất liên lạc với cha mẹ rồi được CGS thu nhận."
"À, CGS là tiền thân của Tekkadan đoàn."
Kỳ thực, Mikazuki không cần giải thích nhiều, hai người họ cũng đã hiểu. Bọn trẻ của Tekkadan đoàn vì không thể chịu đựng được sự ngược đãi từ các vị tiền bối CGS nên đã phản kháng, phát động cuộc nổi loạn, thay thế CGS và thành lập nên Tekkadan đoàn như ngày nay.
Sự tình cũng đúng như các nàng suy nghĩ.
"Còn muốn nói tiếp không?"
Lacus gật đầu lia lịa.
Mikazuki nhíu mày, cô bé này thật sự rất giống Kudelia về tính tình. Tuy nhiên, hắn vẫn tiếp tục nói.
"Arayashiki đúng như em thấy, nó chỉ có thể cố định trên cơ thể của chúng ta, những đứa trẻ này thôi.
Người trưởng thành căn bản không làm được loại phẫu thuật này, bởi vì máy móc nano căn bản là không có cách nào với cơ thể đã hoàn toàn hình thành phát sinh phản ứng.
À, quá thâm ảo nên ta cũng không hiểu lắm. Những gì ta nói đều là do lão cha kể cho ta nghe đấy."
"Lão cha?"
"À, là kỹ sư của bộ phận trang bị thuộc Tekkadan đoàn. Ông ấy luôn chiếu cố ta rất nhiều. Barbatos của ta cũng là do ông ấy luôn bảo trì."
"Tuy lần đầu tiên ta quên cho Barbatos thêm nhiên liệu, nhưng ông ấy vẫn rất đáng tin cậy. Ông là một người trưởng bối."
Lacus nhìn thấy Mikazuki nở nụ cười trên khóe miệng, bản thân cô cũng không khỏi mỉm cười.
"Ra là vậy a..."
Mikazuki dừng lại một chút, hơi bất mãn nói.
"Có thể đừng ngắt lời ta nữa không? Ta đều quên mất mình đang nói đến đâu rồi."
Lacus nghe vậy, che miệng mỉm cười, áy náy nói.
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi. Anh cứ tiếp tục đi."
Mikazuki nhếch mép, lúc này mới tiếp tục nói.
"Ta từng chiến đấu với một người trưởng thành đã cấy Arayashiki. Sau trận chiến, ta nghe nói hắn đã tiếp nhận phiên bản cải tiến của Arayashiki."
"Ngoài việc bảo lưu lại đại não, toàn bộ cơ thể hắn đều được nối kết với máy móc, biến thành một con quái vật chỉ biết giết chóc."
"Ta lúc đầu để giải quyết hắn cũng đã tốn không ít công phu đâu..."
Nói rồi, Mikazuki theo bản năng nâng tay phải lên sờ về phía mắt phải của mình.
Đúng vậy, cái giá hắn phải trả lúc trước chính là mắt phải và tay phải của mình, để giải khai hạn chế của Barbatos.
Còn Lacus và hai người nữ kia đang tưởng tượng về người mà Mikazuki nói tới, một người hòa tan cơ thể vào máy móc, liệu đó còn có thể coi là còn sống không?...
Họ tự hỏi, nếu mình cũng biến thành bộ dạng như Mikazuki nói, liệu mình có thể suy sụp không? Đáp án là chắc chắn.
Hilda tự hỏi mình là một người lính đúng nghĩa, vô cùng lạnh lùng, nhưng nàng không thể nào chấp nhận được loại Arayashiki này. Phải nói, chỉ cần là một người có nhân tính thì đều sẽ không chấp nhận sự tồn tại của loại kỹ thuật này.
"Quá tàn nhẫn..."
Lacus không đành lòng nhìn Mikazuki, hỏi.
"Anh... thật sự là tự nguyện tiếp nhận loại phẫu thuật đó sao?"
"Đúng vậy a, tự nguyện."
"Vì sống sót?"
"Vì sống sót."
Mikazuki ngẩng đầu, đối mắt với đôi mắt to xinh đẹp của Lacus, thấy được trong mắt nàng cái biểu cảm khiến Mikazuki vô cùng chán ghét: sự đồng tình.
Đột nhiên, khóe miệng Mikazuki kéo ra một nụ cười lạnh.
"Các em cảm thấy ta rất đáng thương sao?"
"Không... không phải."
Lacus bối rối khoát tay phủ nhận, nhưng trên thực tế, nàng đích thực đã sinh ra lòng đồng tình đối với Mikazuki.
"Đừng giải thích. Các em thấy thế nào không quan trọng."
"Ta... không, là chúng ta. Mới không phải để các em coi trọng nhất đẳng mới được sống. Đừng coi thường đồng bạn của ta."
"Không, không phải, ta..."
Nhưng Lacus còn chưa nói xong đã bị ngắt lời.
"Cứ như vậy đi. Về thân phận, không cần các em phải bận tâm. Hẹn gặp lại."
Mikazuki nói xong, liền đứng dậy, không chút lưu luyến rời khỏi phòng.
Lacus muốn đuổi theo, lại bị Hilda giữ chặt.
"Quên đi thôi, tiểu thư. Đứa bé đó lòng tự trọng rất mạnh. Cái thần sắc em vô tình để lộ ra khiến nó cảm thấy là đang thương hại nó, cũng là đang vũ nhục nó. Tôi sẽ đuổi theo nó."
"Xin nhờ, Hilda, đừng để nó đi. Tôi không có ý muốn làm tổn thương nó..."
Lacus lúc này thần sắc phi thường tự trách và bối rối luống cuống, khiến Hilda lại lần nữa kinh ngạc.
"Tôi biết rồi, tiểu thư. Xin cô hãy chờ ở đây một chút."
Nói rồi, Hilda bước nhanh rời khỏi phòng, đuổi kịp Mikazuki phía trước.
"Này, thiếu niên, chờ một chút."
Mikazuki nghe vậy liền dừng bước, quay đầu nhìn về phía Hilda đang đuổi theo.
"Còn có việc sao?"
Hilda nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng trên mặt Mikazuki, thầm thở dài. Vừa gặp mặt, Mikazuki mặc dù lạnh lùng, nhưng cũng không đến mức tránh xa ngàn dặm. Mà bây giờ, nàng biết thiếu niên trước mắt này là thật sự tức giận.
Nàng là một người lính, đã trải qua rất nhiều chuyện, biết Mikazuki vì sao lại sinh khí, nên nói khẽ.
"Thiếu niên, chuyện vừa rồi hy vọng cậu đừng để trong lòng. Lacus tiểu thư nàng chỉ lớn hơn cậu một tuổi, cho dù tâm trí nàng có trưởng thành thế nào đi nữa, cũng chung quy vẫn là một người phụ nữ."
"Hơn nữa, Lacus tiểu thư là xuất thân từ gia tộc chính phái. Còn những gì Tekkadan đoàn các cậu đã trải qua là chưa từng nghe, chưa từng tiếp xúc. Cho nên tiểu thư không nhịn được mà lộ ra mặt cảm xúc thuộc về phụ nữ."
"Nếu vô tình làm tổn thương đến cậu, tôi thay nàng ấy xin lỗi cậu. Xin cậu đừng giận tiểu thư nữa."
Nghe được Hilda nói những lời đó, Mikazuki có chút bối rối gãi gãi đầu.
Tốt a, thật sự là hắn không hiểu nhiều về cái gọi là cảm xúc chỉ thuộc về phụ nữ. Đã người ta đều nói xin lỗi với hắn, hắn còn tính toán chi li thì có vẻ hắn hẹp hòi. Suy nghĩ kỹ một chút, vừa rồi quả thật là hắn có chút xúc động. So đo với một cô gái thì có gì chứ?