Phủ Tổng đốc hành tỉnh Hải Tân.
Thiếu Tổng đốc vội vàng nói:
- Phụ thân đại nhân, Khang Tư này không ngờ được đảm nhiệm làm đốc
quân hai tỉnh Hải Tân Hải Tuyền. Như vậy hắn còn muốn chức vị Tổng đốc
của ngài không?
Tổng đốc đại nhân thong thả như trước, ung dung lắc đầu nói:
- Đương nhiên sẽ không, thực sự mà nói, chức Tổng đốc của ta còn không lớn bằng đốc quân ấy chứ.
- Ha ha! Không nghĩ tới đế đô lại đưa ra ban thưởng như vậy. Chỉ là
vạn nhất Khang Tư được trời cao chiếu cố, thực sự chiếm cứ hai hành tỉnh này, cũng đổi khách thành chủ. Không biết đế đô nghĩ tới quyết định này sẽ hối hận hay không?
“Ài! Phụ thân đại nhân cũng quá coi
trọng Khang Tư rồi? Đổi khách thành chủ với đế đô? Chuyện này căn bản là không có khả năng.”
Thiếu Tổng đốc bất đắc dĩ nghĩ.
Trong lòng tuy rằng có ý nghĩ khác, nhưng Thiếu Tổng đốc ngoài miệng cũng rất lo lắng hỏi:
- Phụ thân đại nhân, hiện tại đội tầu đã cập bến neo ở bến cảng. Chúng ta rời đi theo kế hoạch hay là làm thế nào?
- Hủy bỏ kế hoạch tiếp xúc với Khang Tư, chuyện còn lại cứ y theo kế hoạch mà làm.
Tổng đốc vỗ vào tay vịn ghế nói.
- Ách! Vậy chức vị Tổng đốc của ngài…
Thiếu Tổng đốc chần chờ nói.
- A! Chức vị này là ta tự lĩnh, cho nên để nó biến mất đi.
Tổng đốc cười cười.
Thiếu Tổng đốc thở dài cúi đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Mấy ngày sau, Tổng đốc đại nhân dưới sự hộ tống của thân vệ, mang
theo gia quyến đi vùng ngoại ô giải sầu. Làm cho người ta bội phục chính là, trước khi Tổng đốc đi giải sầu còn đi thị sát kim khố một đoạn thời gian, sau đó mới thong thả ung dung ra khỏi thành.
Tuy nhiên