Khang Tư nhìn lướt qua mọi người một cái, hắn hiểu rất rõ khát vọng nhận được thụ phong của những người này, đồng thời cũng mong ngóng mình nói
lên điều gì đó để tâm trạng thấp thỏm lo âu của bọn họ an tâm lại.
Nghĩ vậy, Khang Tư theo thói quen cười cười, nói:
- Tin rằng chư vị cũng nghe được tin tức truyền lưu bên ngoài, nói ta là huyết mạch của vương thất Cổ quốc, đối với ta có phải thật là huyết
mạch vương thất Cổ quốc hay không, ta cũng không rõ lắm.
Nói đến đây, Khang Tư cố ý ngừng lại một chút, nhưng nhìn thấy mọi người đều biến sắc, lúc này hắn mới tiếp tục nói:
- Bởi vì ta chỉ biết họ của ta là họ Lôi Luân Đặc, ta không biết dòng họ này lại là dòng họ vương thất Cổ quốc. Và Bạch Mạn Mân Côi là huy
hiệu của ta! Ta cũng không biết huy hiệu này chính là huy hiệu của vương thất Cổ quốc. Ta tới bắc quốc liền sử dụng huy hiệu làm cờ, chính là để tìm nguồn gốc của ta. Nếu không nhờ lần này có một số người nào đó
gióng trống khua chiêng kêu gào, chỉ sợ ta còn phải qua một đoạn thời
gian thật dài mới biết được thân phận của mình đấy.
Khang Tư