Trong Bỉ Khắc bảo, Bá tước Bỉ Khắc hai mắt đỏ bừng ngồi ở trên ban công, uống rượu cứ từng ngụm từng ngụm một, như là nhìn hư không đang suy tư
về điều gì đó.
Cứ như vậy một lát sau, bình rượu trong tay Bá tước Bỉ Khắc đã cạn, hắn tức giận ném bình rượu đồng thời kêu to:
- Mang rượu lại đây!
Trong phòng không có người hầu nào khác.
Vốn là những người hầu đợi nơi đây đã sớm bị Bá tước Bỉ Khắc đánh cho đầu rơi máy chảy đuổi đi rồi, phát hiện không có ai hầu hạ Bá tước Bỉ
Khắc tức giận vỗ mạnh bàn một cái, vừa thầm nói:
- Ai cũng phản bội ta!
Vừa tiến vào trong phòng chuẩn bị tìm kiếm rượu ngon.
Đúng lúc này, lão già kia cầm một bình rượu đi tới.
Bá tước Bỉ Khắc nhìn thấy bộ dáng lão già vẫn cung kính như trước, có chút vui mừng cười cười, khoát tay nói:
- Đến đây, hai người chúng ta đã lâu không uống rượu cùng nhau, lần này nhất định phải uống cho thật thống khoái.
Nói xong liền quay về nơi ban công.
Lão già vẫn hầu hạ Bá tước giống như lúc trước, lau khô cái chén, sau đó cẩn thận rót rượu ra hai chén.
Bá tước có chút vội vàng mà nâng một chén lên uống cạn, sau đó hít một hơi nói:
- Cũng chỉ có ngươi là trung thành nhất, ta biết thê tử của ta, con của ta cũng...
Bá tước nói đến đây, đột nhiên sắc mặt cứng đờ, khóe miệng xuất hiện
vết máu, nhận ra được tình huống của mình, hắn thần tình không thể tin
nhìn lão già.
Lão già cười cười bưng lên chén rượu trước mặt ngửa cổ uống cạn, rồi nói:
- Ngài đã biết, vậy tội gì phải kiên trì như thế chứ? Ai! Chén rượu này ta không thể không uống a!
- Thói đời này...
Bá tước Bỉ Khắc khó khăn nở một nụ cười, sau đó ầm ầm ngã xuống, mà
lão già kia thì lắc lắc đầu, không nói gì thêm, chỉ lộ ra nụ cười khổ.