Cố Nhân Khó Tìm

Chương 2

Chương 2
Hai tháng trước, ta vừa tròn tuổi cập kê.
Ở Đại Tề, nữ tử sau lễ cập kê là có thể bàn chuyện hôn sự.
Năm ngoái, khi Tiết Thanh Lan cập kê, phụ thân vì chuyện hôn phối của nàng mà hao tâm tổn trí.
Ông giữ chức Nhất phẩm đại thần, là trọng thần trong triều, nên không ít quyền quý đều mong muốn kết thông gia với Tiết gia.
Ông tuyển chọn hết lần này đến lần khác giữa những công tử thế gia đến tuổi thành thân.
Cuối cùng mới quyết định chọn Tiêu Quân, con trai của Bình Dương Hầu.
“Gia thế và dung mạo của Tiêu Thế tử đều không chê vào đâu được, nhất định sẽ không để Thanh Lan của ta phải chịu chút tủi thân nào.”
Nhưng đến năm nay…
Khi ta cập kê, mọi thứ đều thay đổi.
Lễ cập kê của ta được tổ chức vô cùng đơn sơ.
Chi phí chưa đến một phần năm của Tiết Thanh Lan.
Đứng sau bức bình phong, ta nghe rõ từng lời phụ thân và đồng liêu trò chuyện.
“Khuyển tử nhà ta cũng đến tuổi thành thân rồi. Không biết Tiết đại nhân có thể…”
Phụ thân xua tay, khéo léo từ chối.
“Ta dự định để tiểu nữ ném tú cầu kén rể.”
“Ném tú cầu?”
Vị đồng liêu kinh ngạc.
“Tiết đại nhân, ngài có biết…”
Người tham gia ném tú cầu không chỉ có công tử nhà giàu, mà còn có cả phường buôn gánh bán bưng.
Nếu chẳng may ném trúng một tên ăn mày…
Cũng phải nhận.
Phụ thân đâu phải không biết.
Ông chỉ là…
Không muốn hao tâm vì hôn sự của ta.
Thậm chí, ông còn chẳng mong ta được gả vào một gia đình tử tế.
Ông bình thản nói thêm:
“Tiết mỗ không coi trọng xuất thân.”
Không coi trọng xuất thân sao?
Vậy vì sao ông không để Tiết Thanh Lan đi ném tú cầu?
Ta vừa thấy nực cười…
Lại vừa thấy phẫn uất.
Đêm ấy, phụ thân gọi ta đến thư phòng.
Ông lạnh nhạt nói:
“Ngày mai con đến lầu Tùy Xuân ném tú cầu. Hôn sự của con… giao cho số mệnh.”
Giao cho số mệnh.
Bốn chữ ấy…
Tàn nhẫn biết bao.
Khi bước ra khỏi thư phòng, ánh trăng phủ bạc mặt đất như kết thành một tầng sương lạnh.
Ta chợt nhớ đến một đêm hè năm sáu tuổi.
Khi ấy…
Trái tim ta cũng lạnh như thế.
Lúc đó, ta luôn mong có thể khiến phụ thân chú ý đến mình.
Dù chỉ bằng một nửa những gì ông dành cho trưởng tỷ cũng được.
Ta cố ý bỏ bữa, sai hạ nhân đi bẩm báo với phụ thân.
Đổi lại…
Không phải sự quan tâm.
Mà là sự chán ghét.
Phụ thân chỉ nói bốn chữ.
Bốn chữ ấy, đến tận hôm nay ta vẫn còn nhớ rõ.
“Tự sinh tự diệt.”
Ngày ném tú cầu.
Dưới lầu Tùy Xuân đông nghịt người, đen đặc như biển.
Có kẻ đến xem náo nhiệt.
Có người chỉ chờ để cười nhạo.
May thay…
Ông trời cuối cùng cũng thương xót ta một lần.
Ta ném trúng Tân khoa Thám hoa lang—Đỗ Vọng Chi.
Chàng phong thái thanh nhã, khí chất xuất trần, tựa cây tùng cây bách giữa trời đông.
Khi ấy, ta ngây thơ nghĩ rằng…
Cuối cùng, ta cũng có thể cùng chàng dựng nên một mái nhà ấm áp.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất