"Ai nha, này thật đúng là tốt quá, có một câu nói của đại chất tử kia,
còn tốt hơn nhiều so với chúng ta đi khắp nơi nhờ người, ôi chao ôi, cái này đúng là phải A di đà Phật rồi, cái gì cũng không ần lo nữa." Chu
thị vui mừng chắp hai tay lại hô.
"Đại nương, chứ bát còn chưa có chổng lên đâu, bây giờ nói cái gì cũng
còn quá sớm, người ta có chịu gặp mặt hay không, ta cũng không tính là
gì, đại nương cũng đừng ồn ào để người ngoài biết, đến lúc đó làm không
xong, lại bị người ta chê cười." Tử Phúc vội nghiêm nghị nói.
"À, yên tâm đi, đại nương cũng biết nặng nhẹ." Chu thị vội nói.
"Nhà Lão đại này, bọn nhỏ khó tới được một chuyến, không bằng giữ bọn họ lại ăn bữa cơm đi, cũng là tâm ý của các ngươi." Lão gia tử nhìn thoáng qua Chu thị nói.
"Ai nha, cũng đúng vậy, các ngươi ở lại ta rất cao hứng, Tử phúc, đại