Chẳng bao lâu sau, thím Dương và thím Nhâm bưng một cái nồi con lên,
Phương thị liếc mắt qua một cái, âm thầm nở nụ cười, trong nồi đã gần
thấy đáy, chỉ còn một ít cháo loãng. Thím Dương thân với Lâm Y nhất, cố ý thiên vị nàng, liền kêu thím Nhâm múc cho vợ chồng Trương Đống, bản
thân lấy chén khác, nhanh chân múc đầy, đưa đến trước mặt Lâm Y.
Thím Nhâm không mau lẹ bằng thím Chân, chậm đằng sau, chỉ múc được nửa chén, bưng tới trước mặt Trương Đống, khó xử nói. “Cháo đã hết”.
Trương Lương nhìn nhìn, thấy thím Nhâm cũng không nói dối, ông ta bảo. “Đi nấu thêm nồi nữa”.
Thím Nhâm vâng theo, đi ra ngoài dạo một vòng rồi quay về, trả lời. “Nhị lão gia, thùng gạo đã cạn”.
Trương Lương mất kiên nhẫn mắng. “Cạn thì tìm Đại thiếu phu nhân lấy tiền đi mua”.
Trương Lương đột nhiên nhắc tới Lí Thư, thím Nhâm không biết ứng phó thế nào,
trao đổi ánh mắt với Phương thị, không viện ra được cớ nào, đành phải
tuân theo, thực sự đi tìm Lí Thư.
Lí Thư nghe qua thím Nhâm bẩm