Lâm Y nhẹ nhàng gật đầu, nói câu “Đã ghi nhớ”, ưỡn thẳng lưng đi hướng Ngưu phu nhân, cười nói. “Bà ngoại hôm nay có thời gian rảnh đến điếm của chúng ta ngồi chơi? Sáng
sớm đã uống rượu không tốt lắm, chỗ ta có nhiều loại nước ngọt, bà ngoại có muốn nếm thử không?”.
Ngưu phu nhân nhếch nhếch mép, cũng không biết là cười hay không cười, chỉ vào mớ bầu rượu trên bàn. “Đây là rượu nhà ta, vợ Trọng Vi đến thử chút đi”.
Lâm Y trầm mặt xuống, đến điếm nhà người
khác mời bà chủ uống rượu điếm mình ý chính là đang muốn phân cao thấp,
nhưng nương tử điếm nhà họ Dương đã đóng cửa, Ngưu phu nhân đang định đá quán ai vậy? Ngưu phu nhân làm bộ như không nhận ra sắc mặt Lâm Y kém,
tự tay chỉ vào ghế cạnh mình, mời nàng an tọa.
Lâm Y hiện giờ cũng không sợ bà ta nữa, thật muốn nhìn xem bà ta có ý đồ gì, liền thuận theo, ngồi xuống bàn.
Ngưu phu nhân hiếm hoi tự mình thận trọng đến đây, hẳn trong rượu có
gì thần kì lắm, Lâm Y kiềm chế nỗi tò mò trong đầu, tỏ ra không quan tâm lắm, tùy tiện bưng chén rượu ngoài rìa nhất, nhấp thử ngụm nhỏ. Hương