Bây giờ đang là lúc Đông Kinh lạnh lẽo nhất, bánh hoàng tước rất
nhanh liền lạnh rồi, Trương Trọng Vi có ôm vào lòng giữ ấm cũng không
mấy tác dụng, chính chàng cũng lạnh run cầm cập, chân trái đá chân phải, vòng ra ngõ sau, chỉ chờ được vào phòng tránh gió. Nhưng ban ngày phòng hạ đẳng là chỗ bán cơm đĩa, bên ngoài toàn là khách đang đứng xếp hàng, bên trong là Thanh Miêu đang tất bật bới cơm gắp thức ăn vội vã không
ngừng, chàng không thích hợp đi vào.
Nhìn phòng bếp, cửa khóa cũng không vào được, Trương Trọng Vi đành
kiếm góc tường khuất gió chút, ngồi chồm hổm chờ đợi. May mắn không lâu
lắm, thím Dương xuống bếp làm thức nhắm cho khách uống rượu, mở khóa