Mẹ chồng nàng dâu còn nói thêm chút nữa, Lưu Hà và người hầu rốt cuộc cũng na được rương đồ đi vào, bốn người đều mệt đến thở hồng hộc, Dương thị nói câu “Vất vả”, nhưng không cho bọn họ chút thời gian nghỉ ngơi, gọi Lưu Hà và Lưu Vân tiến đến, một lần nữa vấn an Lâm Y, giới thiệu. “Lưu Hà hầu hạ rất tốt, ta cất nhắc lên làm di nương, còn Lưu Vân này là mua trên đường, hiện tại vẫn là thông phòng”.
Tuy rằng là thiếp thất, nhưng cũng là người bên cạnh Trương Đống, Lâm Y định đứng dậy đáp lễ, Dương thị lại ấn nàng ngồi xuống, nói. “Con hiện giờ là thân phận nào, cần gì đáp lễ bọn họ, mau ngồi yên, đừng làm bọn họ tổn thọ”.
Lưu Hà phụ họa theo, Lưu Vân trên mặt tuy có một chút bất mãn nhưng
cũng chưa nói gì. Lâm Y nhìn, âm thầm buồn cười, cho dù nàng không phải
phu nhân quan lại, cũng chưa tới mức hạ thấp đáp lễ một nha hoàn thông
phòng, thật không hiểu cô ta bất mãn chỗ nào.
Thái độ của Lưu Vân, Lâm Y có thể thấy được, những người khác đương nhiên không mù, Lưu Hà nói thẳng trước mặt mọi người, mắng. “Đừng ỷ vào Đại lão gia sủng ái một chút, cái mặt liền hếch lên trời đi, Đông Kinh không phải Cù Châu, đừng quên mất quy củ, bôi nhọ danh dự Đại phu
nhân”.
Lưu Vân trợn mắt lên, sắp sửa cãi lại, Dương thị trách mắng. “Muốn cãi thì về phòng mà cãi đi, đừng ở đây mất mặt”.
Lâm Y nhìn màn này, hiểu vì sao Dương thị dẫn Lưu Hà theo, vừa có thể kéo đi kẻ sinh chuyện bên cạnh Trương Đống, lại có việc cho Lưu Hà làm, thật sự là nhất cử lưỡng tiện.
Dương thị vừa kêu hai thiếp về phòng cãi nhau, nhưng Lâm Y căn bản
không có phòng trống cho bọn họ, liền thương lượng với Dương thị. “Mẫu thân, tửu lâu chúng con vừa xây xong, chớp mắt sẽ có thể vào ở, hiện