Lâm Y châm cho Dương thị chén trà nhỏ, cho bà bớt nóng giận, cười nói. “Đã sớm đáp trả rồi mẫu thân, nếu không nương tử điếm nhà họ Dương đã chẳng phải dẹp tiệm, con dâu chỉ sợ mẫu thân phật lòng, nên mới giấu diếm mấy ngày nay”.
Dương thị không biết việc này, vội bảo nàng kể,
đợi nghe Lâm Y thuật lại đầu đuôi, mặt bà giãn ra, cười to, thẳng khen
nàng làm tốt lắm.
Lâm Y nói luôn lời đồn về Lan Chi, xin bà cho chủ ý. Dương thị cười. “Con không phải đang xin chủ ý, là đang muốn tìm người làm chỗ dựa đúng không?”.
Lâm Y ngượng ngùng cười, ghé tai thì thầm cùng Dương thị mấy câu. Dương thị cảm thấy chiêu này không tệ, chỉ nói. “Việc này cứ để ta lo”.
Qua mấy ngày, Dương thị tìm cớ mời nhà họ Dương tới uống rượu, nhân nhà họ
Trương cũng có hai thiếp thất, Lã thị cũng dẫn theo Lan Chi đến. Lâm Y
nhân cơ hội cho Lan Chi chút tiền, dụ cô ta khai ra chân tướng, Lan Chi
ban đầu miệng kín như bưng, nhưng lúc Lâm Y cho thêm hai món trang sức,