Trương Bát nương đi xem mắt trở về, biết được Lâm Y có thai, vô cùng
cao hứng, thu xếp muốn đích thân xuống bếp hầm canh bổ cho nàng. Lí Thư
theo cùng Trương Bát nương đi gặp La thư sinh, cũng ghé chỗ Lâm Y, cười
ngăn cô lại. “Bát nương tử, em nên kể cho Nhị tẩu nghe một chút về La thư sinh thì hay hơn”.
Lí Thư úp mở, Trương Trọng Vi lại nhanh miệng, nói thật. “Bát nương, tay nghề của em ngay cả Nhị ca đều không nuốt nổi, còn can đảm hầm canh cho Nhị tẩu”.
Trương Bát nương dậm chân dỗi. “Nhị ca, anh sắp làm cha rồi còn trêu chọc em gái mình”.
Lâm Y vuốt bụng nở nụ cười, khó trách ai nấy đều mong có con nối dòng, nhìn đứa nhỏ còn chưa ra đời đã khiến ai nấy đều thoải mái.
Trương Bát nương quả thực muốn kể cho Lâm Y nghe về La thư sinh, nhưng e ngại
Trương Trọng Vi, ngượng ngùng không lên tiếng. Trương Trọng Vi lại cứ
quan tâm cô, cũng muốn nghe một chút, không chịu đi chỗ khác, cuối cùng