Thì Côn thấy Trương Trọng Vi kinh ngạc không nói gì, nhắc lại vấn đề
lần nữa, hỏi chàng sau khi lấp ao nước xong định xây gì trên đó.
Trương Trọng Vi sớm thương lượng với Lâm Y, nơi này chung quanh đều là nhà
dân, cũng không sát đường, bởi vậy muốn xây một căn nhà hai sân, một sân để ở, một sân cho thuê. Nhưng chàng chán ghét Thì Côn dây dưa, không
muốn nói cho anh ta biết, chỉ trả lời. “Nhà họ Trương chúng tôi muốn xây nhà gì đã có tính toán hết rồi, không cần Thì đại quan nhân quan tâm”.
Thì Côn nhận ra chàng khó chịu, vẫn không lùi bước, ngược lại tiến đến gần hơn, thấp giọng nói. “Trương biên tu, nghe tôi một câu, chờ ngài lấp ao nước xong, xây một
khách sạn thanh nhã, bảo đảm ngài sẽ kiếm được số tiền lớn”.
Trương Trọng Vi nghĩ bụng, đúng là nói bậy, trong thành Đông Kinh khách sạn
đều mở ở những con đường ngựa xe như nước, khách nơi xa đến ai lại thích ở nơi yên ắng như chỗ này. Chàng nhận định Thì Côn không tranh được ao