Dương thị có việc muốn hỏi Điền thị, lại e ngại có Trương Trọng Vi là đàn ông ở đây, mới lấy cớ Lâm Y bụng lớn dễ mệt, để Trương Trọng Vi dìu nàng về phòng nghỉ ngơi. Đợi trong sảnh chỉ còn bà và Điền thị, bà mới
lên tiếng hỏi. “Áo cô bị xé rách, còn có ai thấy?”.
Điền thị đưa tay lên ôm ngực, hai gò má ửng đỏ, đáp như tiếng muỗi kêu. “Lúc Thì ân nhân cứu con đã thấy”.
Dương thị điên tiết, đập mạnh xuống bàn rầm một cái, chén trà nẩy rớt xuống
mặt đất vỡ nát, khiến Điền thị sợ tới mức tái xanh mặt mày. Dương thị
hung hăng nhìn chằm chằm Điền thị, hối hận. “Nếu lúc trước biết
ngươi làm việc ngu si như vậy, sẽ không bao giờ cưới cô vào cửa, xung hỉ không được, đổi lại biến nhà họ Trương thành một trò cười”.
Điền thị trong lòng còn giấu cây quạt, định cãi lại, Dương thị đã gọi Lưu
Hà, sai cô ta đưa Điền thị vào gian đông sương phòng đầu tiên, từ rày về sau, không được bước ra khỏi phòng nửa bước, một ngày ba bữa tự có