Nếu không thể gả vào nhà họ Thì, cô ta biết tìm nhà nào nữa đâu, đây
là nước cờ duy nhất. Điền thị khóc khóc, ánh mắt lại trở nên sáng hơn,
trong lòng đã có tính toán.
Quế Hoa thu dọn bát đũa chuẩn bị rời đi, Điền thị gọi lại hỏi. “Ban nãy những lời ta nói cho ngươi, ngươi sẽ không nói cho Đại phu nhân chứ?”.
Quế Hoa dừng chân, nói. “Tam thiếu phu nhân nghĩ nô tỳ là loại người gì, nô tỳ đã theo thiếu phu
nhân thì chính là người của thiếu phu nhân, sao có thể đến lộng bàn thị
phi với Đại phu nhân”.
Điền thị
nghe vậy, âm thầm cao hứng, mở rương quần áo ra, lấy một đôi vòng tay