Chương 22: Tứ Thủ Yêu Hùng - Hiểm Nguy Trùng Trùng
(Tên gốc: 4 tay yêu gấu)
Nội Dung:
Đoạn Kiếm Thành phồn hoa đô hội, đường xá rộng lớn thênh thang, cửa hàng san sát như rừng. Những tòa lầu cao từ năm đến mười tầng mọc lên sừng sững, khí thế bàng bạc, thậm chí có những tòa tháp được chế tác hoàn toàn từ ngọc thạch, tỏa ra ánh sáng lung linh huyền ảo. Giữa trung tâm thành phố là một cung điện nguy nga, tường thành cao vút, kim tường ngân ngói, hùng vĩ hơn cả hoàng cung của thế tục.
Dòng người trên phố tấp nập như mắc cửi. Có những công tử ăn mặc lộng lẫy, những gã thô lỗ quần áo rách rưới, binh lính mặc thiết giáp và đủ loại thương nhân kỳ dị. Điểm chung duy nhất của họ là: tất cả đều là tu sĩ.
"Xích Vân Thành so với Đoạn Kiếm Thành này chẳng khác nào thôn quê so với kinh đô. Quả thực mở rộng tầm mắt!" Diệp Vân không khỏi cảm thán trước sự vĩ đại đến mức khoa trương của nơi này.
"Tiểu huynh đệ, tu vi của ngươi thấp quá, lại không có binh khí phòng thân. Chỗ ta có nhiều hàng thượng hạng, thậm chí có cả thần khí, chọn vài món đi?"
Một trung niên thương nhân khoác da thú, toàn thân toát ra mùi hỏa dược nồng nặc, bất ngờ chặn đường Diệp Vân, nhiệt tình giới thiệu xe hàng đầy ắp những binh khí hình thù kỳ quái.
Diệp Vân liếc nhìn, giật mình phát hiện người này lại là một cường giả Nhục Tiên tầng chín! Một người bán hàng rong mà tu vi cao đến vậy sao? Hắn nhìn vào xe hàng, quả nhiên binh khí đều được rèn từ kim loại quý hiếm, không phải đồ phàm nhân dùng được.
"Có thể không dùng *Yêu Hạch* hay *Ngưng Khí Đan* được không... Nếu không được, vàng bạc thế tục có được không?" Diệp Vân ngập ngừng hỏi. Những thuật ngữ như *Yêu Hạch*, *Ngưng Khí Đan* hắn hoàn toàn mù tịt.
Thương nhân nhìn Diệp Vân một lúc, lắc đầu thất vọng: "Xem ra tiểu huynh đệ lần đầu đến đây, chẳng hiểu gì về giới tu sĩ. Khuyên ngươi một câu, mau về nhà đi. Với kẻ yếu như ngươi, thứ nguy hiểm nhất không phải yêu thú, mà là chính những tu sĩ khác."
Nói rồi, gã định đẩy xe đi. Diệp Vân vội giữ lại, móc ra một thoi vàng: "Đại ca, ta không mua binh khí, chỉ xin huynh chỉ giáo vài lời."
Thương nhân nhận lấy thoi vàng, nhìn quanh rồi ghé sát tai Diệp Vân thì thầm: "Yêu thú không ngu đâu. Nhiều tu sĩ muốn dụ yêu thú hiện thân thường dùng chính đồng loại yếu hơn làm mồi nhử. Ngươi đi vào đó, coi chừng chết trong tay đồng loại trước khi thấy mặt yêu thú đấy."
"Hô!"
Diệp Vân rùng mình, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh giữa trời đông. Lông tóc dựng đứng.
"Loại tiểu bối không biết sống chết như ngươi ta gặp nhiều rồi. Ta khinh thường dùng tiền của người chết. Cầm lại đi, dùng nó mua vài cuốn sách cơ bản về giới tu sĩ mà đọc."
Thương nhân ném trả thoi vàng cho Diệp Vân rồi đẩy xe đi thẳng, miệng lẩm bẩm: "Không biết sống chết..."
Diệp Vân đứng ngẩn người, muốn cãi lại nhưng nhận ra đối phương có ý tốt. Hắn hiểu rằng, không có thực lực, đi đâu cũng chỉ là con kiến hôi.
Sau khi lùng sục khắp mấy con phố, Diệp Vân cuối cùng cũng mua được vài cuốn sách cơ bản. Hắn tìm một nơi yên tĩnh, ngấu nghiến đọc để bổ sung kiến thức.
Vài ngày sau, khi sương sớm còn chưa tan, Diệp Vân lặng lẽ rời Đoạn Kiếm Thành, tiến vào Đoạn Kiếm Sơn Mạch.
***
"Bộ xương hổ lớn quá!"
Giữa chốn rừng núi trùng điệp, Diệp Vân phát hiện một bộ xương hổ khổng lồ dài đến năm mét nằm trong đầm lầy. Da hổ đã bị lột, bụng bị mổ, *Yêu Tinh Hạch* đã bị lấy mất.
"Tiếc thật, không mang về được..." Diệp Vân tiếc rẻ, nhưng đành bỏ qua.
"Tê tê!"
Đột nhiên, mặt nước bùn sủi bọt. Một con mãng xà khổng lồ màu đỏ lao lên từ đầm lầy, cách Diệp Vân chỉ một thước.
Nó to hơn thùng nước, dài chừng mười lăm mét, vảy đỏ như giáp sắt, trên đó có những hoa văn đen kịt quỷ dị.
"Giáp đỏ, vằn đen... Là *Hắc Văn Yêu Mãng*!"
Diệp Vân lùi lại, nhanh chóng nhận diện: "Yêu thú cấp thấp, chưa đạt đến trạng thái yêu khí ngoại phóng, chắc là đang ở giai đoạn ấu niên, tương đương Nhục Tiên tầng năm."
"Hừ, *Hắc Văn Yêu Mãng*, hôm nay gặp ta coi như ngươi xui xẻo. Hãy trở thành đá lót đường cho ta tấn thăng đi!"
"Ào ào!"
Con mãng xà quẫy đuôi, hung hãn lao tới. Diệp Vân cười lạnh, thân hình nhẹ nhàng lướt qua những khúc gỗ mục, bay vọt lên cao tránh cú đớp của nó, rồi giáng một quyền sấm sét xuống đỉnh đầu con quái vật.
"Oanh!"
Đầu con mãng xà vỡ nát như quả dưa hấu, óc và máu bắn tung tóe.
"Yêu thú ấu niên quá yếu."
Diệp Vân mổ bụng nó, lấy ra một viên tinh thể màu đỏ, to bằng con mắt, tỏa ra yêu khí nồng nặc. Đó chính là *Yêu Hạch*.
Những ngày tiếp theo, Diệp Vân liên tục săn giết yêu thú ấu niên, tích lũy kinh nghiệm và *Yêu Hạch*. Thực lực của hắn tăng tiến rõ rệt, cơ thể bắt đầu có dấu hiệu đột phá tầng bốn.
Một hôm, tại một sườn núi, Diệp Vân phát hiện những dấu chân khổng lồ.
"Dấu chân lớn thế này, chắc là loài hổ hoặc tượng."
Hắn lần theo dấu vết, tiến vào một khu rừng đá loạn. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi. Hắn nấp sau tảng đá lớn, nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang ăn thịt.
Đó là một con gấu đen, ngồi trên bãi cỏ, đôi mắt đỏ rực như đèn lồng, tỏa ra ánh sáng yêu dị.
"Chợt!"
Diệp Vân bất ngờ nhảy ra, tung quyền nhắm vào đầu con gấu.
Con gấu đen đang dùng hai tay giữ miếng thịt, đột nhiên đôi mắt huyết sắc mở to. Từ dưới nách nó, hai cánh tay khác bất ngờ mọc ra, chộp lấy Diệp Vân với tốc độ kinh hoàng.
"Cái gì?"
Diệp Vân kinh hãi, vội vàng lộn một vòng trên không, đáp xuống cách đó mười mét.
"Bốn tay... Là *Tứ Thủ Yêu Hùng*!"
Sắc mặt Diệp Vân biến đổi. *Tứ Thủ Yêu Hùng* là loài yêu thú đặc biệt, có khả năng tiến hóa thành yêu thú cao cấp. Con này yêu khí bàng bạc, chắc chắn đang ở giai đoạn trưởng thành cấp thấp, tương đương Nhục Tiên tầng bảy!
"Hôm nay ra đường không xem ngày rồi!"
"Ngao!"
*Tứ Thủ Yêu Hùng* gầm lên, lao về phía Diệp Vân với khí thế ngàn cân, đá vụn dưới chân nó bắn tung tóe.
Diệp Vân né tránh những tảng đá bay tới, vận dụng toàn bộ sức mạnh tầng bốn, hét lớn: "*Bá Vương Giáng Lâm*!"
"Bồng!"
Quyền đấm trúng người con gấu, nhưng Diệp Vân lại bị phản chấn văng ra. Con gấu xoay người, hai cánh tay phụ quất mạnh tới.
"Nguy rồi!"
Diệp Vân bị trúng đòn vào đùi, cả người bay đi, đâm gãy ba cái cây lớn mới dừng lại.
"Mạnh quá! Nếu là tu sĩ bình thường chắc đã nát xương rồi." Diệp Vân thở dốc, đùi đau nhức dữ dội. Hắn biết mình không thể chạy thoát.
"Ta nhất định phải giết ngươi, vượt qua chính mình!"
Trong khoảnh khắc sinh tử, ý chí chiến đấu của Diệp Vân bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.