Chương 507: Công việc khó nhất
"Trận Đạo của ta lại tinh tiến, không tệ, không tệ!" Phác Nam Tử thưởng thức góc trận mà mình thôi diễn ra, gật gù đắc ý, tán thưởng mình cũng rất có thành ý, sau đó hào sảng cười to nói: "Cần tám người thủ trận môn, chỉ cần người thật sự có bản lĩnh, nếu đã phế thì cũng đừng tới!"
"Người ở trong Hẻm Phế Nhân này thật sự đều đã phế?" Phương Quý suy nghĩ ở trong lòng, lần này hẳn là đến phiên mình ra tay, liền cất bước đi thẳng về phía trước, không nghĩ tới vừa mới bước ra một bước, liền thấy ở chỗ trận môn gần nhất, đã có một người đứng thẳng, chính là vị Cam Ngọc Thiền đệ tử chân truyền của Kim Thiền Tông kia, Phương Quý lập tức cảm thấy kỳ quái, nghĩ thầm tên gia hỏa này không phải đã bị phế sạch, hai tay run rẩy ngay cả đũa cũng đều đã cầm không nồi sao?
Người tu hành tay đứt ruột xót, các loại pháp môn toàn bộ đều nhờ vào bàn tay, mười ngón đều không nghe sai sử, vậy thì còn có thể tu cái gì?
Truyện "Cửu Tiêu Chương 507: Công việc khó nhất" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này